: Tunglanh123
Nhìn khuôn mặt Quân Mạc Tà có chút hơi gầy cùng tuấn lãng, cùng với cặp mắt tựa hồ như bất cần đời (yy rồi), trong nội tâm Mai Tuyết Yên không ngờ man mác có cảm giác vui sướng. Điều này, hắn làm hết thảy cũng là vì ta!
Trời đất chứng giám! Quân Đại Thiếu gia làm việc này mặc dù có không ít cũng là vì Thiên Phạt chúng thú, thậm chí vì Mai Tuyết Yên cũng chiếm phần lớn, nhưng nói toàn bộ là vì nàng thì quá xa vời đi, dù sao những thủ đoạn này mục đích chính là phục vụ cho gia tộc!
Không trách khi nói, nữ nhân là động vật hay mê mẩn nhất, lời này thật sự không sai tí nào! Nhất là nữ nhân đang động tâm, coi người trong lòng như supper man cứu vớt Địa Cầu, nàng chắc chắn sẽ không chút do dự mà nói:" Anh ấy là vì mình!" Vì vậy mà đem tình cảm của mình làm cho rối tinh rối mù.
- Uhm, làm như vậy quả thật có thể thu được lợi ích lớn nhất. Ngươi nói tiến hành ra sao đi, dù sao ngươi là phát ngôn viên của sư phụ ngươi, vừa là người hiểu rõ những linh dược này.
Mai Tuyết Yên thản nhiên nói, trong thanh âm, không ngờ pha lẫn thẹn thùng và ôn nhu. Còn thoáng một loại cảm giác rất ngoan ngoãn; trên khuôn mặt, chẳng biết tại sao đột nhiên nổi lên một vùng ửng đỏ.
Hùng Khai Sơn cùng Hồ Liệt Địa mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn lên, không thể tin lão đại của mình, nhìn lại Quân Mạc Tà, cơ hồ phát ra tiếng kêu quái lạ!
Hai đại Thú Vương một mực đi theo làm tùy tùng bên người lão đại, cả đời chưa bao giờ thấy qua vẻ mặt này của Mai Tuyết Yên, cũng chưa từng nghe qua Mai Tuyết Yên phát ra âm thanh ôn nhu như vậy. Đương nhiên là khiếp sợ không biết là sao!
Thủ đoạn của tỷ phu cũng thật là bá đạo? Lại có thể đem đại tỷ hung hãn thuần phục?
Nhìn thấy Hùng Khai Sơn quỳ dưới đất cơ hồ đem tròng mắt lọt ra ngoài, Mai Tuyết Yên chợt nổi giận, một cước đạp tới, lớn tiếng quát lớn:
- Làm cái gì thế hả? Bị "down" à? Thèm đòn hay sao?
Hai đại Thú Vương đau đến kêu ra tiếng, nhưng lại nháy mắt ra hiệu với nhau. Cao nhân làm việc, bí hiểm vô cùng, đảng cấp của ta làm sao có thể hiểu rõ nhân quả được, chỉ đồng thanh nói:
- Không có gì không có gì, thật sự không có làm gì, hắc hắc hắc.
Nghe thanh âm hắc hắc của hai đại Thú Vương, trên mặt Mai Tuyết Yên càng đỏ dần lên.
Quản Thanh Hàn ở một bên lẳng lặng nhìn xem, vẻ mặt vốn vui vẻ, nhưng trong lòng đột ngột dâng lên ý tứ chua xót nồng đậm, vụng trộm nhìn Quân Mạc Tà. Tên này thần trí hôn mê cướp đi tấm thân xử nữ của mình; từ khi trở lại Thiên Hương thành, đã lâu không tìm mình, lúc trước lúc nào hắn cũng mang bộ dạng dục hỏa thiêu thân tìm đến mình, đều bị mình không lưu tình chút nào mà đuổi ra ngoài, có phải là đối với hắn quá thô bạo không?
Nàng vừa nhìn sang, đã thấy Quân Mạc Tà cũng đang nhìn mình, không khỏi lại càng hoảng sợ, vội vàng quay mặt qua chỗ khác.