: Tunglanh123
- Mùa đông lạnh lắm a!
Hùng Khai Sơn lắp bắp nói, đầu đầy mồ hôi. Hắn vừa rồi đang toét miệng hả hê cười trộm, đột nhiên bị nhìn thẳng vào mặt rồi ăn chửi lập tức líu lưỡi, biểu hiện trên mặt quái dị như chết đứng.
- Lạnh?
Mai Tuyết Yên song phi một cước đá Hùng Khai Sơn trượt một đoạn dài.
- Vừa đến mùa đông là các ngươi ngủ đông ngay, trăm ngàn năm đều như vậy à, ngươi lạnh cái rắm a! Ngươi là con gấu, lại mặc một cái áo choàng da gấu? Vậy mà ngươi cũng nghĩ ra hả? Ngươi cũng thật tài tình! Ngươi tự coi mình là cao nhân, ngươi tưởng ngươi có thể lừa gạt ta như Quân Mạc Tà sao, ngươi thực không biết xấu hổ a.
Quân Mạc Tà vốn đang cười ha hả, nhưng nghe đến đó liền bực mình, làm sao lại đổ lên đầu ta chứ, hóa ra ta chẳng phải thằng ngốc sao? Cũng không phải là tên ngốc, mà là huynh đệ với tên bẩn thỉu này sao?
Hùng Khai Sơn dập đầu đến vỡ cả đá vẻ mặt cầu xin, nói không nên lời.
- Nói cũng đúng, năm nay vì sao lão Hùng hắn không ngủ đông? Lại còn vui sướng chứ?
Quân Mạc Tà nhìn hai người chật vật không chịu nổi, hắn cũng không rời đi, hiện thân đi tới hòa giải.
- Ngươi tới từ lúc nào? Dù sao đó cũng là do ngươi, nhưng hắn là hùng vương, nếu ngủ đông cũng đúng thôi? Ta còn chưa nói với ngươi sao, ngươi nói ngươi đưa cho bọn chúng nhiều tiền như vậy xảy ra chuyện thì sao đây?
Mai Tuyết Yên trợn mắt, còn đang định nói thêm. Đã thấy mặt mũi hắn tràn đầy xuân phong đắc ý, không khỏi tò mò hỏi:
- Chuyện gì? Sao cao hứng như vậy?
Mai Tuyết Yên trong nháy mắt đã liên tưởng đến Quân đại thiếu gia có thể đã luyện đan xong, giọng nói không khỏi kèm thêm ý chờ mong!
Quân Mạc Tà nghênh ngang bước một bước, cười hắc hắc nói:
- May mắn không nhục mệnh! Tuyết Yên à, cô bây giờ có thể đoán một lần đi, chỉ cần số lượng không quá nhiều, nhất định không có vấn đề gì.
Mai Tuyết Yên mày liễu dựng lên, rõ ràng dám kêu tên ta. Nhưng lập tức phục hồi tinh thần lại: "Chẳng lẽ là thật sự luyện thành thần đan rồi?" Lập tức quên ngay việc tìm hắn tính sổ, mắt lại trợn lên, ngón tay cong lên, đếm thầm trong lòng.
Hùng Khai Sơn đang dập đầu mục quang sáng ngời, âm thầm hướng về Quân Mạc Tà bật ngón tay cái; tiến độ thực là nhanh a, bây giờ đã kêu nhũ danh rồi, thật không hỗ là tỷ phu! Rõ ràng sắp "ăn" đại tỷ đến nơi rồi.
Hai đại Thú Vương đồng thời hướng Quân Mạc Tà nhìn đến lọt tròng.
Trâu bò quá a.
- Mười viên, mười viên là đủ rồi.
Mai Tuyết Yên nhắm mắt lại đếm, thở dài nói.
- Mười viên? Cô chắc không?
Quân Mạc Tà rất kỳ quái, hắn vốn tưởng rằng Mai Tuyết Yên mấy ngày tính số cửu cấp đỉnh phong huyền thú chưa hóa hình cũng phải kha khá, không nghĩ tới Mai Tuyết Yên chỉ cần mười viên.
- Chính xác!
Mai Tuyết Yên hít một hơi thật sâu: