Đến ngày thứ tư, Đường Nguyên nhìn thấy trụ cửa mà muốn tiến lên cạp cho mấy cạo, một bữa cơm chỉ được ăn ba cái mãn đầu. Cơ hồ trong nháy mắt đã sạch sẽ không còn gì. Loại đồ ăn này không thiếu, nhưng không giúp chống đói được a.
Ngày thứ năm Bàn Tử trong lúc vô tình phát hiện mình gầy đi không ít, đã có thể thấy được mũi chân của mình, trên mặt lại có thể nhìn ra chính xác hình dạng nguyên bản mà trước kia bị thịt béo che đi.
Đường Nguyên rất là hưng phấn, lập tức điều đến một cây cân thịt heo thật to, được hai hán tử nâng lên trên không Bàn Từ kinh hỉ phát hiện thể trọng của mình đã giảm xuống.
Năm ngày phía trước đã lấy đi của hắn một trăm ba mươi cân. Hiện tại chỉ còn ba trăm bảy mươi cân! Tổng cộng chỉ có năm ngày mà hao đi một hơi hơn trăm cân!
Đường Nguyên kinh hỉ không hiểu. Cái này cũng quá kinh khủng đi, chẳng lẽ mình đang nằm mơ, đây chính việc mà nằm mộng hắn cũng không dám nghĩ tới - hảo sự a!
Ở trong này không xác định được thời gian. Đột nhiên bên ngoài ngoài xuất hiện tình trạng không mong muốn.
Coi như vui quá hóa buồn, trong Quý Tộc Đường đột nhiên xuất hiện hai đại hán trong tay cầm trường đao. Một người chỉ vào Đường Nguyên rống to:
- Chính là tên bàn tử này! Giết cho ta!
Đường Nguyên chấn dộng, hoàn toàn không hiểu việc gì đang xảy ra, chẳng nhẽ Hoàng gia chết mà không chịu yên, thuê sát thủ? Giờ phút này nói gì cũng vô dụng, hắn trực tiếp xoay người bỏ chạy, hai đại hán tất nhiên là đuổi theo không bỏ. Đường Nguyên một bên hô cứu mạng, nhưng Quý Tộc Đường bình thường canh gác sâm nghiêm lúc này không ngờ giống như một tòa thành trống.
Đường Nguyên không biết làm sao đành phải chạy quanh sân của Quý Tộc Đường. Nhưng hai hán tử kia cũng lạ, trong tay cầm cương đao sang loáng, mồm la to nhưng lại không biết hai đầu giáp công, phỏng chừng võ công cũng thấp kém nên dù như thế nào cũng không đuổi kịp được Bàn Tử.
Tốc độ chạy bộ của Bàn Tử thật sự là không nhanh, nhưng hai người này cũng chẳng ra gì, thủy chung vẫn ở sau lưng hắn bốn năm thước kêu đánh kêu giết. Có một người đuổi gần đến một sát, rống lên chém một đao xuống khiến quần áo sau lưng Bàn Tử cắt một lỗ hổng lớn, thịt trên lưng cũng bị đao nhọn xé rách một đường, máu tươi trong nháy mắt chảy ra khiến Bàn Tử kêu lên một tiếng.
Bàn Tử "ngao" lên một tiếng đau đớn, tự nhiên có tác dụng ngay, tốc độ chạy cũng nhanh lên rất nhiều. Nguyên lai là hắn chưa muốn chết, trời a, dưới áp lực của tử vong Đường Nguyên chạy như mất mạng, tốc độ càng lúc càng nhanh… hai hán tử đằng sau một bên lớn tiếng chửi mắng, hận không đem mỡ bàn tử rút ra làm dầu châm đèn. Nghe tiếng chửi bàn tử mới biết được nguyên lai hai người này là sát thủ của Hoàng gia đến báo thù!