Hô Duyên Khiếu sắc mặt chuyển thành màu hồng, từ hồng chuyển sang trắng. Khuân mặt trắng bệch ẩn hiện sát khí mênh mông. Tức giận hết cỡ hét lớn một tiếng, giơ tay hướng về phía Quân Mạc Tà lao tới. Bàn tay từ màu trắng đột nhiên biến thành màu đỏ, xen lẫn trong đó là những sợi hắc khí ẩn hiện.
- Huyết hải khô cốt chưởng!
Trữ Vô Tình ánh mắt chợt lóe, trầm giọng nói.
Một câu này hiển nhiên là để nhắc nhở Quân Mạc Tà.
Quân Mạc Tà hừ một tiếng, giơ tay muốn đón đỡ chưởng này. Khai Thiên Tạo Hóa là tâm pháp thần kỳ, có thể phá tất cả tà công yêu pháp trên thế gian, cũng là công pháp khắc chế của các loại tà công. Cho nên Quân đại thiếu gia tự tin mình không hề yếu hơn Thiếu tông chủ này một chút nào cả. Song chưởng tiếp giáp với nhau, bị công pháp thiên tính khắc chế, điều tất yếu là Hô Duyên Khiếu sẽ bị phản kình, bị thua là điều tất nhiên. Nếu mà người này không xuất toàn lực thậm chí còn bị đẩy chất độc quay vào tim, mất mạng ngay lập tức.
Không ngờ rằng, sau một tiếng "phanh", thân thể Hô Duyên Khiếu trực tiếp phá vỡ một mảng lớn trên nóc nhà, rồi theo đó bay thẳng tắp lên trời, kèm theo là một ngụm máu tươi phun ra, trong không khí như là mưa máu.
Bốn gã cao thủ Mộng Huyễn Huyết Hải ngạc nhiên, sợ hắn bị thương vội vàng phi ra, xem xét thiếu gia nhà mình.
Đứng trước Quân Mạc Tà, Mai Tuyết Yên đứng một cách thoải mái, thản nhiên mà nói:
- Hô Duyên Khiếu, tự cao tự đại cũng phải có mức độ. Kể cả muốn nói lớn cũng phải nhường Hô Duyên Ngạo Bác cha ngươi tự mình đến! Chỉ bằng ngươi còn chưa đủ đâu!
Thanh âm không lớn nhưng lại truyền đi rất xa.
Động tác vừa rồi cực kỳ nhanh, Mai Tuyết Yên đột nhiên cử động, một tay nhấc Hô Duyên Khiếu ném ra ngoài. Động tác của nàng có thể nói cực kỳ nhanh, người trong sân gần như không ai có thể nhìn thấy rõ ràng. Cho dù mạnh như Trữ Vô Tình Mã Giang Danh cũng chỉ có thể nhìn thấy một bóng trắng lóe lên một cái, sau đó Hô Duyên Khiếu liền bay ra ngoài. Nhưng mà không nhìn thấy Mai Tuyết Yên ra tay thế nào.
Hai người nhìn nhau hoảng sợ! Tốc độ như vậy quả là đã vượt qua khỏi thừa nhận của hai người! Thật sự quá đáng sợ!
Bọn hắn không biết rằng, vài ngày trước tốc độ Mai Tuyết Yên mặc dù so với hai người bọn họ nhanh hơn một tầng, không có khả năng nhìn thấy, đến nỗi cảm thấy mà rợn cả người. Nhưng mà bây giờ sau khi đã dùng Thông Nguyên đan, tốc độ đã tăng gấp ba. Hiện giờ mà ra tay, tất nhiên là hai đại cao thủ khiếp sợ vô cùng!
Phía xa truyền tới một tiếng kêu to, tiếp đó là một tiếng tay áo xé gió vang lên xa dần. Dễ nhận ra rằng mấy người Mộng Huyễn Huyết Hải đã đi thẳng, đổi lại là ai cũng sẽ không tiếp tục ở lại.
Dùng hết nước năm sông bốn bể
Rửa không trôi nỗi nhục trong lòng.
( nguyên văn của truyện là nỗi xấu hổ. Hai câu thơ này lấy nguyên bản:
khuynh tẫn ngũ hồ tứ hải thủy