Quả nhiên như dự đoán.
Quân Mạc Tà cười lạnh một tiếng, đem ánh mắt ngước lên, nói:
- Hô Diên thiếu tông chủ có ngụ ý gì, hay là muốn thẩm vấn ta? Ha ha nói cũng đúng. Chỉ là một Quân gia nhỏ nhoi, làm sao có thể nhập vào trong mắt cao nhân Tam Đại Thánh Địa chứ! Một khi đã như vậy, ngươi còn ba hoa làm gì chứ?
- Cho dù có thẩm vấn ngươi thì đã làm sao? Chúng ta ở chỗ này cũng là vì tương lai trăm họ, thiên hạ đại thế! Ngươi rốt cuộc nói hay không! Quân Mạc Tà ngươi cần suy nghĩ kĩ càng, chớ để thành tội nhân thiên cổ.
Hô Duyên Khiếu hai mắt vừa nhìn, đột nhiên khí thế tăng mạnh, dữ tợn cười rộ lên, ngày hôm nay ngồi tại đây, tất cả đều là cao thủ của Tam Đại Thánh Địa, ngươi một thiếu gia công tử thế tục, cho dù ngươi trâu bò, thiên phú có cao tới đâu, có thể làm gì nào? Vừa lúc mượn cơ hội này, đem thù mới hận cũ hảo hảo tính toán rành mạch. Dám giết người của Mộng Huyễn Huyết Hải ta à? Lão tử chỉnh chết ngươi!
Trữ Vô Tình thở dài, trong lòng khinh bỉ nhìn xuống. Chỉ cần nhìn sắc mặt vị thiếu tông chủ này liền biết vị thiếu tông chủ này không quyết định được việc lớn.
- Vì muôn dân tương lai? Bằng vào lời nói của ngươi, tư cách còn chưa đủ đâu.
Quân Mạc Tà chẳng thèm nhìn tới hắn một chút, nói:
- Nếu là Hoàng Thái Dương nói lời này, miễn cưỡng còn có đủ tư cách, thực đáng tiếc, ngươi chưa đủ! Ngươi còn kém xa!
Mã Giang Danh khẽ đảo mắt, cũng không muốn cục diện toàn bộ biến thành cứng rắn, nhân cơ hội liền chuyển đổi chủ đề:
- Ha ha, Hoàng Thái Dương lão gìa kia, cũng không ai biết chạy đi đâu tiêu dao khoái hoạt. Ông bạn già này đã bao nhiêu năm chưa gặp rồi, lão hủ cũng có chút nhớ nhung a.
Hô Duyên Khiếu nhún chân, giọng the thé, nói:
- Quân Mạc Tà. Ngươi giả bộ hồ đồ cái gì? Hoàng lão đã bị ngươi dùng ám chiêu hại chết, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta không biết sao? Vốn hôm nay cũng định không làm khó ngươi, không thể tưởng được ngươi cư nhiên không biết điều như thế! Cùng Huyết Hải ta là địch. Chính là cùng Tam Đại Thánh Địa là địch, cùng Tam Đại Thánh Địa là địch, cũng là địch của toàn bộ thiên hạ. Thống khoái nói ra tung tích của người luyện đan kia đi, bổn Thiếu tông chủ còn có thể pháp ngoại thi ân, bằng không…
- Cái gì?
Trữ Vô Tình và Mã Giang Danh đều lấy làm kinh hãi, bốn con mắt từ từ mở to ra. Đồng thời ngồi ngay ngắn lại! Bọn họ tự nhiên không tham dự vào chuyện Hô Duyên Khiếu nói hươu nói vượn, bởi vì bọn họ chính xác nhận được một tin tức:
- Hoàng Thái Dương đã chết rồi? Hơn nữa còn chết khi đối mặt cùng tên này, chết trong tay tên trẻ tuổi này?
Ám chiêu tính kế? Cái này căn bản là một việc đáng chê cười! Cái âm mưu tính kế cạm bẫy mai phục dạng gì có thể làm cho một vị trình độ trên Chí Tôn cao thủ phải chết? Nếu mà nói vậy, kia còn gọi gì là cường giả trên Chí Tôn?
Lúc trước tuy rằng đã khẳng định Quân gia quả thật có cường giả rất mạnh trấn thủ là một chuyện. Thậm chí cảm giác được cường giả kia có thể đạt được trình độ tương đương hắn, nhưng hiện giờ xem ra, vẫn đánh giá thấp hắn, rốt cuộc là cường giả dạng gì mới có thể làm cho Hoàng Thái Dương ngay cả cơ hội bỏ chạy lấy mạng cũng không có? Đối diện g**t ch*t hắn, mình và Mã Giang Danh dù liên thủ cũng không làm được! Cái này…cũng là mạnh đến nỗi thái quá đi?