- Giao tranh đẫm máu đều có nguyên nhân, mà tham lam chính là căn nguyên lớn nhất.
Quân Mạc Tà bình tĩnh nói.
- Chúng ta sẽ không e ngại bất cứ kẻ nào khiêu khích! Đừng nói là hiện giờ có nàng trấn thủ, dù rằng chỉ có mình ta thì cũng chẳng có gì phải khiếp sợ cả!
Mai Tuyết Yên gật gật đầu, hai người cùng bước ra ngoài.
Vừa bước vào chỗ của Độn Thế tiên cung đã thấy người của Mộng Huyễn huyết hải và Chí Tôn kim thành đợi sẵn. Trữ Vô Tình ngồi ghế chủ tọa, còn lại hai bên trái phải là người của Chí Tôn kim thành và Mộng Huyễn huyết hải, vừa khéo đem ghế dưới đưa cho Quân Mạc Tà! Khi nhìn thấy Quân thiếu gia đến thì cả ba phía ngay cả đứng dậy cũng không, mà chào thì lại càng không phun ra lời nào, rõ ràng là cố ý lập uy với Quân Mạc Tà.
Mắt nhìn thấy tình thế như vậy thì cho dù tu dưỡng đã lâu như Mai Tuyết Yên cũng còn phải nhíu mày lại, thế nhưng Quân Mạc Tà lại xem như chẳng có chuyện gì khẽ liếc nàng một cái rồi cùng ngồi xuống. Quân Mạc Tà vừa chạm mông vào ghế đã theo thói quen bắt chéo chân lên.
- Các vị tiền bối giá lâm Thiên Hương thành, Quân mỗ không thể từ xa nghênh tiếp, thật là thất lễ. Thật mong các vị bao dung lượng thứ, ha ha, mọi người đều dùng bữa rồi, có hợp khẩu vị không?
Quân Mạc Tà cứ tỉnh như không ung dung bắt chuyện.
Lời nói ra tuy rằng cũng thật lọt tai, nhưng hắn ta lại vừa nói vừa bắt chéo chân khiến ngữ cảnh thay đổi, khiến cho cả mười lăm vị cao thủ ngồi đó đều cảm thấy không thoải mái.
Nhưng khi bọn hắn nhìn tới dung nhan tuyệt thế của Mai Tuyết Yên thì đều ngẩn cả ra quên hết cả giận.
- Làm gì có chứ, mời tiểu hữu ngồi xuống, không cần phải khách khí, tiểu hữu suy nghĩ chu đáo lại an bài thỏa đáng. Chúng ta rất hài lòng.
Trữ Vô Tình cười lạnh, đưa tay mời gọi.
Mã Giang Danh cũng âm dương quái khí cười hai tiếng khó nghe rồi buồn bực nói:
- Quân công tử, ta muốn cùng Quân công tử bàn về một việc có quan hệ trọng đại đến tương lai của đại lục nhằm thu xếp cho thật ổn thỏa. Không biết vị cô nương bên cạnh Quân công tử này là ai đây?
Dù rằng cả đám người đều có thể xếp vào hàng cao thủ nhưng dưới thần sắc tuyệt thế của Mai Tuyết Yên thì mắt đều có chút hoa, tâm có chút loạn. Đến cả bậc tiền bối cao nhân như Trữ Vô Tình mà ẩn sâu trong đáy mắt còn có một tia thưởng thức, chỉ riêng có Mã Giang Danh lại không cảm giác gì, thậm chí lúc nhìn nàng trong lòng hắn còn mơ hồ có cảm giác chán ghét!
- À, vị này chính là…vợ ngốc của ta, ha ha...
Quân Mạc Tà trong lòng có quỷ ngày trông đêm ngóng có người hỏi điều này để còn tranh thủ chiếm tiện nghi. Tự nhiên mà thành thói quen, cứ dùng nhiều mà thành tật, không chỉ hắn thành tật, mà người bị chiếm tiện nghi cũng quen dần. Vừa cười vừa suy nghĩ, lại sợ đối phương không nghe rõ nên cũng không ngại phiền mà giải thích tiếp:
- Cũng có thể nói là phu nhân của ta, là thê tử, là người cùng chăn gối, hé hé.