Sau khi gọn gàng nốc cạn một bình rượu ngon, lại ra công gắng sức ăn no uống thỏa một hồi, rốt cục Quân Mạc Tà cũng đã khôi phục lại tinh thần. Hắn ta bắt đầu chậm rãi từ từ nhấp nháp thức ăn, đồng thời lại liên tục gắp đồ ăn cho bốn vị mỹ nữ.
- Mai cô nương, nếm thử một chút tuyệt phẩm này đi, nó có tác dụng tích âm bổ thận, duy trì nhan sắc, dù rằng nàng cũng không cần cho lắm nhưng đã là phụ nữ thì ai lại không muốn mình càng đẹp chứ, phải không...
- Thanh Hàn, nếm một chút món này đi, nó có tác dụng bồi bổ khí huyết, nhìn nàng sắc mặt nhợt nhạt cả mấy hôm nay, lòng ta như nhói lên...
- Tiểu Nghệ, món này ngon lắm, dùng thử một chút xem nào, có phải càng ăn lại càng thơm không? Ha ha, đây chính là nhờ có bài thuốc gia truyền của ta trộn vào trong đó, hương vị tất nhiên là phi thường rồi.
- Thiên Tầm, dù sao cũng không cần phải ăn chay, ném thủ món canh rắn này xem có bao nhiêu hương vị chứ, vào miệng liền tan ra, thế gian hiếm thấy.
- Quân Mạc Tà! Người muốn chết thì cứ thống khoái mà nói thẳng ra, ta thành toàn cho ngươi!
Xà VươngThiên Tầm thiếu điều tức muốn xì khói ra mũi, trong mắt đã lóe lên sát khí! Cái tên này lại muốn Xà Vươngnếm thịt rắn, quả thật vô sỉ đến cùng cực.
- Hả? Không vừa lòng sao? Là lỗi của ta, ha ha, con rắn tí ti này hẳn nhiên không được nàng để vào mắt, sau này ta nhất định gắng sức bắt một con Xà Vương đến dâng cho Thiên Tầm cô nương.
Quân Mạc Tà vui quá hóa liều trêu tiếp.
Mắt thấy Xà Vương Thiên Tầm đã không còn nhịn nổi, Mai Tuyết Yên mới hướng Quân Mạc Tà hừ lạnh:
- Câm miệng!
Quân Mạc Tà ngậm miệng nhưng trong lòng buồn bực vô cùng, nàng ta là đại nhân vật không thể trêu vào, bưu hãn a!
Sau bữa còn vẫn còn chút ít thời gian, Quân Mạc Tà đảo tròng mắt nói:
- Dù sao thì hiện giờ không có việc gì, ta kể chuyện cho các nàng nghe, là cực kỳ hấp dẫn chuyện xưa tích cũ đó.
Nói xong cũng chẳng thèm xem xét có cô nào đồng ý với hắn không, Quân Mạc Tà cứ thế mở mồm ra kể chuyện. Chuyện hắn kể là "Truyền thuyết bạch xà", tuy nhiên truyện xưa tích cũ và truyện từ miệng hắn kể ra không hoàn toàn giống nhau. Trong miệng hắn thì hai con rắn kia, một thanh xà và một bạch xà đều là huyền thú, mà còn là thú vương Chí tôn cấp bậc...
Chuyện xưa qua miệng Quân Mạc Tà càng kinh hồn động phách, lôi cuốn đến kỳ lạ. Đến cả Xà Vương Thiên Tầm vốn bị hắn trêu chọc cũng nghe đến mê mẩn. Nghe đến đoạn Bạch nương tử vì Hứa Tiên sinh ra một đứa bé, Xà Vương chợt mím môi, mặt hồng lên rồi đột nhiên buông ra một câu:
- Vị Bạch nương tử nọ sinh ra một đứa bé hay là một quả trứng?
- Hả? Hình như là một đứa bé.