Mai Tuyết Yên nói tới đây thì cảm thấy khó nói, nhưng vẫn bình tĩnh nói ra:
- Năm đó, Mã Giang Danh hình dạng hèn mọn, cộng thêm nghề nghiệp độc đáo, câu nói nhiều nhất trong ngày là "kim thương bất đảo" luôn nói đến khản cả giọng. Cho nên, càng về sau, lúc hắn đã thành danh, nếu có người ở trước mặt hắn nói bốn chữ này thì sẽ bị hắn cho là khiêu khích, nếu không tốt liền không chết không thôi, với thực lực của hắn thì người khác chỉ có chết mà thôi.
- Đại tỷ!
Thiên Tầm cùng với Quản Thanh Hàn đều mặt đỏ tai hồng, nhịn không được hơi sẳng giọng. Chỉ có Độc Cô Tiểu Nghệ mở tròn mắt, tò mò hỏi:
- Kim thương bất đảo? Đó là gì? Là thương thuật của hắn cao siêu đến mức không ngã được sao? Lúc đó hắn không phải là một tên sai vặt sao? Hắn có được bản lãnh đó à?
Mai Tuyết Yên cười khổ, vuốt vuốt cái mũi của Độc Cô Tiểu Nghệ:
- Thần a? Tiểu nha đầu, muội nghĩ đi đâu đấy, không nên hiểu nghĩa đen, nghĩa bóng ấy, những lời này cũng nói được, nhưng đừng nói với người khác, ý tứ của mấy từ này chính là hắn lúc ấy buôn bán dược phẩm, hiệu quả so với "Điếu bách cân" không khác nhau nhiều lắm, hiểu chưa?
Độc Cô Tiểu Nghệ mặt đỏ tới mang tai, tiểu nha đầu này sau này mới biết hiệu quả của "Điếu bách cân", cũng hiểu được đại khái chuyện nam nữ, biết mình lại sai, may mà trong này toàn người nhà, cũng không có gì. Cuối cùng lại nhịn không được mà nhìn Quân đại thiếu gia.
Tiểu nha đầu nghĩ là rất kín đáo, nhưng ánh mắt mờ ám này đã sớm bị mọi người phát hiện, đoàn người cùng nhau cười vang lên, ngoại trừ tiểu nha đầu, cũng có người nhìn lén Quân Mạc Tà, chính là Quản Thanh Hàn.
Quản đại tiểu thư chỉ thấy tên bại hoại kia nghe ba chữ đó xong thì vẻ mặt nhìn mình rất mờ ám, xem ra thằng nhãi này đang suy nghĩ gì trong lòng chẳng phải là rõ ràng rồi sao? Mặc dù cố gắng trấn định, nhưng mà khuôn mặt vẫn nóng lên, hai má đỏ như son, đúng là rất động lòng người.
- Cho đến một hôm, Mã Giang Danh ở kỹ viện xảo ngộ gặp được một khách làng chơi, người này cũng là một tên đáng khinh đến cực điểm, càng ly kỳ chính là vị khách này lại liếc một cái đã nhìn trúng Mã Giang Danh, cho là thiên phú của hắn phi thường, có đại duyên pháp với mình nên thu Mã Giang Danh làm đồ đệ ngay tại chỗ, sau đó Mã Giang Danh liền theo vị khách đó, hắn quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của sư phụ, vừa xuất thế liền danh chấn giang hồ. Vào lúc đó, hắn cùng Trữ Vô Tình và mấy vị Chí Tôn khác cùng nhau xưng danh, đến lúc thực lực đã đến đỉnh phong thì Trữ Vô Tình gia nhập Độn Thế Tiên Cung, còn Mã Giang Danh thì đi Chí Tôn Kim Thành! Thực sự không ngờ lại gặp hắn ở chỗ này.