Đối diện Quân Mạc Tà là Đường bàn tử đang hết sức yên tĩnh, trên người mặc một cái áo choàng mỏng manh, vậy mà lại ra sức lau mồ hôi. Khí thế bên ngoài giống như sóng lớn từng đợt từng đợt với lực trùng kích không gì sánh kịp đập lên tâm hồn yếu ớt của hắn. Lấy tinh thần lực nhược tiểu của Bàn Tử mà nói, thật sự là không thể chịu đựng được khí tràng bậc này của các cường giả đỉnh phong trong thiên hạ cùng tề tụ một chỗ.
- Tam...Tam Thiếu, đấu giá lần này, hay là ngươi đứng lên chủ trì đi?
Đường Nguyên lau mồ hôi, khó khăn nói.
Vừa nhìn bộ dáng khiếp nhược này của Bàn Tử, Quân Mạc Tà có chút bất đắc dĩ:
- Ngươi chưa gì đã "nhão" thế này, ngươi không làm thì ai làm? Fuc...! Ngươi thật đúng là bùn nhão không nâng được tường mà, cho ngươi một cơ hội để chơi trội khoe khoang tốt như vậy, ngươi lại buông tha như thế, khiến cho lão bản ta phải tự thân xuất mã.
Trong lòng Bàn Tử buông lỏng, nhìn mình người đầy mồ hôi làm ướt hết quần áo, vẻ mặt đau khổ nói:
- Tam Thiếu, ngày hôm nay sống chết thế nào ta cũng không làm được đâu. Nếu như cử hành đấu giá vài lần thế này, có lẽ ta thật sự sẽ giảm béo đó.
Độc Cô Tiểu Nghệ hì hì nở nụ cười, nha đầu kia đi theo bên người Mai Tuyết Yên, được bảo hộ rất tốt, cái gì cũng không cảm giác được, tự nhiên không chật vật giống như Bàn Tử.
Trong ánh mắt của Quản Thanh Hàn cùng Mai Tuyết Yên cũng không khỏi lộ ra ý cười. Với hình thể này của Bàn Tử, vô luận là ở đâu, cho dù tâm tình ngươi buồn rầu đến đâu đi nữa, chỉ cần nhìn thấy hắn cũng sẽ cảm thấy được trong lòng rất khoan khoái a, thật sự là rất có cảm giác được xem hài kịch a.
- Được rồi, vậy cứ để bản thiểu gia tự thân xuất mã, đại chiến thiên hạ quần hùng, thao túng bọn họ ở trong lòng bàn tay này. He he...
Quân Mạc Tà cười "he he" một tiếng, làm ra vẻ ngang nhiên.
Độc Cô Tiểu Nghệ tức khắc khinh bỉ nói:
- Hừ, ngươi là người chủ trì đấu giá, đương nhiên cần biết cách thao túng. Nếu như ngươi không thao túng được, vậy mới thật là xấu hổ! Đây là chuyện đương nhiên vậy mà còn khiến ngươi đắc ý như vậy.
Mọi người đồng thời nở nụ cười.
Mai Tuyết Yên mỉm cười, nói:
- Ngươi phải chú ý, đấu giá ngày hôm nay nhất định phải khiêm tốn, hơn nữa thấy chuyển biến tốt liền thu lại, không nên quá tham lam. Những thế lực lần này tới đây đều hết sức khổng lồ, xem tình hình, hẳn là người trong Tam Đại Thánh Địa cũng đến, vừa rồi ta còn cảm thấy khí thế của mấy người quen. Lúc này không phải là lúc để ngươi kiếm tiền. Điểm này, ngươi nhất định phải hiểu được. Bằng không vạn nhất khiêu khích nhiều người tức giận, chỉ với lực lượng trước mắt tồn tại trong Thiên Hương thành mà nói, ngay cả bản thân ta cũng chỉ có thể bảo đảm toàn thân trở ra mà thôi.
Quân Mạc Tà ha ha cười, liên tục gật đầu nói:
- Không sai.
Nói vậy nhưng trong lòng hắn lại có chủ ý khác.
Không kiếm tiền? Vậy ta đây cần trường đấu giá long trọng như thế này làm gì? Chẳng nhẽ để đưa đồ miễn phí cho bọn họ sao? Vậy ta còn không bằng con heo rồi.
Khi mặt trời vừa mới mọc, cửa lớn của Quý Tộc đường chậm rãi mở ra, hai người vẻ mặt tươi cười chân thành xuất hiện ở cửa, mười sáu người thiếu niên áo trắng phân sang hai bên trái phải, đón khách tiến vào.
- Đấu giá hội sắp bắt đầu, mời các vị cầm thẻ bài tiến vào.
Người lần này tới đây tố chất dường như rất cao. Mặc dù Quý Tộc đường không mở cửa sớm, nhưng trước cửa không có ai xôn xao nóng nảy. Tuy không thể nói là lặng ngắt như tờ, nhưng cũng là thập phần bình ổn.