- Xin Quân công tử yên tâm, việc này cứ để chúng ta lo. Chúng ta tuyệt đối sẽ không để cho đại tỷ suy nghĩ nhiều về vấn đề đó nữa.
Hai đại thú vương vỗ ngực, cấp ra lời hứa trịnh trọng nhất. Hùng Khai Sơn do dự một hồi, rốt cuộc nổi lên dũng khí, nói:
- Nếu vậy khuya hôm nay sau khi ăn cơm xong, lão Hùng ta bằng bất cứ giá nào c*̃ng sẽ tìm đại tỷ tâm sự thuyết phục một hồi, đại tỷ suy cho cùng vẫn là nữ nhân, khẳng định nhiều ít vẫn suy nghĩ về vấn đề này, ta khuyên bảo một chút, phỏng chừng có thể có chút tác dụng.
Vì hạnh phúc của đại tỷ, xem ra Hùng lão tứ thực sự là tiếc bất cứ giá nào, thậm chí dám can đảm đi tìm đại tỷ để đàm đạo về lý tưởng nhân sinh. Hồ Liệt Địa cúi đầu xuống không nói gì, trong lòng hết sức bội phục dũng khí của Hùng Khai Sơn.
- Làm thế không ổn!
Quân Mạc Tà lập tức bác bỏ, thầm nghĩ ngươi mà đi nói không nhẹ không nặng như vậy với đại tỷ ngươi, tiếp theo chẳng nhẽ đại tỷ ngươi lại tha cho ta à? Mông ca đến bây giờ vẫn còn đau đó, cũng không muốn liên tiếp gặp nạn nhanh như vậy đâu.
- Vì sao không ổn? Không ổn chỗ nào?
Hai đại thú vương ngẩn ra.
Con mắt Quân Mạc Tà xoay động, nói:
- Các ngươi còn không biết tính tình của đại tỷ các ngươi sao? Da mặt của nàng thực sự là mỏng vô cùng, ngươi vừa nói như vậy, đáng nhẽ có thể được nhưng cũng trở thành không được nữa. Mà không được cũng chả sao, nhưng nếu như liên luỵ tới các ngươi, vậy cũng không tốt.
- Nói rất đúng nha.
Hai Vương đồng thời thở dài, trong lòng tràn đầy sự ưu tư. Tính tình chị cả chính là cái dạng này, ai khuyên cũng không được, càng khuyên trái lại sẽ càng phát triển về phương hướng ngược lại, nếu bởi vì chuyện này mà bị liên luỵ khiến đại tỷ ra tay "chỉnh" mình một chút, vậy đó chính là tai bay vạ gió a.
Nhãn châu Quân Mạc Tà xay chuyển, nói:
- Nghe ta nói này, nếu như các ngươi thật lòng muốn hỗ trợ, vậy các ngươi có thể làm như thế này. Ừm, sau khi trở lại Thiên Phạt sâm lâm, các ngươi có thể đem chuyện này ra tuyên truyền một chút, nhớ là một chút thôi nha, nói...nói là Mai Tuyết Yên đã gả cho ta rồi! Làm vậy sẽ khiến cho nàng không có đường lui, sau đó ở Thiên Phạt sâm lâm chọn ra một chỗ có diện tích lớn, ta sẽ chuẩn bị ở nơi đó xây cung điện, xem như đó là phòng tân hôn của chúng ta, ừm, sau đó sẽ khiến nàng thấy được quyết tâm của ta. Kể từ đó, ván đã đóng thuyền, như vậy sẽ không có gì đáng ngại nữa, tin rằng Tuyết Yên cũng sẽ mượn việc này mà xuống nước thôi. Các ngươi nói đúng không?
Hồ Liệt Địa vỗ tay "ba" một tiếng:
- Cao! Thực là cao! Thật sự là cao a! Việc đại tỷ lo lắng nhất chẳng qua là việc người khác coi đó là chuyện cười, nhưng cứ như vậy, cả Thiên Phạt sâm lâm đều tỏ vẻ toàn lực ủng hộ, với lại cũng đều biết hết, cho dù đại tỷ có tỏ thái độ như thế nào đi nữa thì cũng ván đã đóng thuyền, gạo nấu thành cơm rồi. Hơn nữa, Quân công tử cũng đã xây nên cung điện, còn sợ cái gì nữa?
- Đúng vậy. Đó chính là ý tứ của ta. Đến lúc đó ta và đại tỷ của các ngươi, còn có mọi người, đều ở tại Thiên Phạt sâm lâm, mọi người liền vĩnh viễn không chia lìa! Thậm chí, có khả năng sư phụ ta cũng tới. Với số lượng dược liệu nhiều như trong Thiên Phạt sâm lâm, sư phụ ta khẳng định là rất vui vẻ a.
Quân Mạc Tà cười híp mắt nói.
- Diệu kế! Thật sự là diệu kế a!