Bộ mặt này chính là có thể làm cho hình tượng "Tiền bối cao nhân" của Hùng Vương đại nhân tổn hao khá nhiều, làm sao có thể không hảo hảo giáo huấn tên gia hỏa này? Giáo huấn xong, thấy đầu Hổ Vương gục xuống không nói được một lời, lúc này Hùng Khai Sơn mới tỏ ra khí độ ung dung ưu nhã, nhìn Quân Mạc Tà cười cười, dùng một loại khẩu khí mang vẻ "không đáng nhắc đến" nói:
- Tiểu đệ trong nhà, ha ha, bình thường cũng có chút ngu đần, chưa thấy qua chút cảnh đời nào, may mà còn có mấy phần khỏe mạnh, trên đường đi cũng có thể làm một tên phu khuân vác để sai bảo, ha ha ha. Gia giáo không nghiêm, làm cho Quân công tử chê cười rồi.
- Đâu có đâu có. Thật sự là không ảnh hưởng gì đâu.
Bụng của Quân Mạc Tà suýt nữa phá ra vì cười, may mà cuối cùng còn mạnh mẽ nhịn xuống được, thật sự là rất vất vả a.
Cuối cùng cũng một đường bình an đi tới Quân gia, Quân đại thiếu gia ân cần đưa hai người nghênh đón vào phủ. Đôi mắt Hùng Khai Sơn không hề liếc ngang liếc dọc, ngẩng đầu sải bước, đồng thời trừng mắt cảnh cáo nhìn Hồ Liệt Địa một cái, ý tứ trong đó là: "Vạn vạn lần không thể ở địa bàn của Phong cao nhân mà đánh mất lễ số, khiến cho người ta coi thường. Nói gì thì nói ta cũng là một đời thú vương nha!"
Hồ Liệt Địa hiểu ý học theo, cũng làm ra bộ dáng ngẩng đầu ưỡn ngực, sải bước đi tới. Hai đại thú vương đều mang bộ mặt trịnh trọng, vẻ mặt nghiêm túc, không nói không cười...hùng dũng khí phách hiên ngang, giống như đang ra chiến trường vậy.
Cái này cũng dẫn đến việc, khi một thân ảnh lục y dường như có chút quen thuộc chợt lóe lên trong tiểu viện trước mặt bọn hắn, hơn nữa còn phát ra một tiếng kinh hô trầm thấp tràn đầy vẻ ngoài ý muốn, sau đó nhoáng lên một cái biến mất, hai vương lại không hề phát hiện ra. Ân, ít nhất là chưa thấy rõ ràng.
Nếu như hai vương không làm bộ dáng như vậy, với tu vi hiện nay của bọn hắn mà nói, tất nhiên sẽ phát hiện đó chính là Xà Vương.
Nhưng hiện tại mắt hai người đều nhìn thẳng, không liếc ngang liếc dọc, giống như là hai lão phu tử (thầy đồ) đứng đắn nghiêm chỉnh, làm sao còn có thể nhận ra được. Nhưng thật ra con mắt của Hồ Liệt Địa vẫn còn xoay qua xoay lại, chỉ nhìn thấy bóng dáng một người nhưng không hề rõ ràng, trong lòng còn đánh giá một câu: "Cô nàng này, mông không nhỏ!":110:
Một đường đi vào tiểu viện của Quân Mạc Tà, sau đó ngồi xuống bàn đá trong sân. Hai đại thú vương tự nhiên là không úy kỵ rét lạnh, cũng không suy nghĩ vì sao lại không chiêu đãi khách nhân như mình ở trong phòng, trái lại là chiêu đãi ở trong sân, cứ yên tâm thoải mái ngồi xuống.
Tiểu la lỵ Khả Nhi từ trong phòng bưng trà thơm ra. Hổ Vương từ trên đường đi đã cảm thấy khát, giờ thấy chung trà được mang lên, lập tức mở nắp ra, hơi ngửa đầu mang cả nước và lá trà đổ hết vào miệng mà không hề sợ nóng, hơn nữa trong miệng còn nhai nhai lá trà vài cái, sau đó mới hơi duỗi cổ ra nuốt xuống, chép chép miệng nói:
- Đây là đồ chơi gì thế này, tại sao lại có chút đắng. Nước sạch sao còn thả lá cây vào, thói quen này cũng không hay nha. Nghe nói không phải có một loại đồ uống gì đó uống rất ngon sao, kêu là trà thì phải, tại sao lại không mang lên loại đồ chơi đó?
Hùng Vương nhất thời lại có một loại xúc động muốn bùng nổ. Hung hăng trừng mắt lên liếc nhìn Hổ Vương một cái, ý bảo hắn câm miệng, sau đó chậm rãi nâng chung trà lên, một tay nhẹ nhàng mở nắp, tiếp đó dùng nắp nhẹ nhàng khuấy động nước cùng lá trà trong chén, miệng thổi thổi nhè nhẹ lên tiếng khen: