Hắn vốn là một lão hổ, dùng miệng cắn xé chính là bản năng của hắn. Nhưng từ khi trở thành thú vương, nhất là sau khi có thể hóa thân thành hình người, gia hỏa này lúc há mồm luôn luôn chỉ là để ăn cơm, cho tới bây giờ cũng không dùng để công kích. Dù sao mình cũng có thân phận cao như vậy, nếu như lại tiếp tục dùng miệng để công kích thì thực sự là rất mất thể diện. Nhưng lúc này lửa giận bốc lên, lại có thể không nhịn được mà dùng lại "nghề cũ" của mình, "răng rắc" một ngụm đem Thành Đức Thao cắn chết.
Mọi người xung quanh đồng thời hóa đá!
Mỗi người đều trợn mắt há hốc mồm, nhìn líu cả lưỡi.
Chuyện gì xảy ra thể này, chúng ta không phải đang ở trong cơn ác mộng đấy chứ?
Giữa ban ngày ban mặt, trời đất sáng sủa, vậy mà lại có chuyện như vậy phát sinh!
Nhìn Thành Đức Thao đại thiếu gia uy phong lẫm lẫm, tràn đầy tự tin, mắt thấy mang bộ dạng muốn lập công lớn, tính cách luôn luôn vô cùng kiêu căng, khi nói chuyện luôn tỏ vẻ từ trên cao nhìn xuống, làm sao có thể nghĩ đến vừa nói chưa được mấy câu, đột nhiên để cho người ta bắt lấy, sau đó một ngụm liền cắn đứt cổ!
Đúng là người đối diện kia đem Thành Đức Thao trực tiếp cắn đứt cổ.
Người ăn thịt dã thú tất cả mọi người đều đã gặp qua, cũng đã từng ăn thử. Dã thú ăn thịt người mặc dù hiếm thấy, nhưng vẫn có người thấy qua. Nhưng mà chuyện lạ người ăn thịt người này, từ xưa đến nay lại chưa từng nghe thấy!
Chỉ là chuyện "từ xưa đến nay chưa từng nghe thấy" này, bây giờ lại đột ngột xảy ra rõ ràng trước mặt mình như thế. Nhìn bọt máu đang òng ọc bốc lên từ trong cổ của Thành Đức Thao, người cũng đã im hơi lặng tiếng, hiển nhiên là hoàn toàn chết rồi.
Thật lâu sau, con mắt của Nhị hoàng tử trừng lớn lên, cơ hồ so với con mắt của Hồ Liệt Địa còn lớn hơn, một ngón tay đưa ra chỉ chỉ, run run rẩy rẩy, chỉ nói ra một chữ:
- Ngươi....
Rồi sau đó liền khom người xuống, bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
Thanh âm này giống như là virus truyền nhiễm lợi hại nhất, kinh khủng nhất, trong lúc nhất thời khiến cho tất cả mọi người đều bị lây bệnh, đều cúi đầu khom lưng nôn ra. Trong khoảnh khắc, toàn bộ bên ngoài cửa thành Nam uế khí trùng thiên, trên mặt đất toàn bộ đều là từng bãi từng bãi chất lỏng nôn ra từ trong dạ dày.
May mắn là, Quân Mạc Tà Quân đại thiếu gia đúng vào lúc này nhanh chóng cưỡi ngựa phi tới. Vừa tới lại thấy có nhiều người vây quanh như vậy, không khỏi giật mình một cái, sau khi lặng lẽ nghe ngóng, lúc này mới biết Nhị hoàng tử đại nhân cũng nhìn trúng nhóm linh dược này, đang muốn lừa gạt cưỡng đoạt. Biết vậy, nhãn châu của Quân đại thiếu gia xoay động, tùy tiện tìm một góc nào đó nấp vào, xem náo nhiệt một chút. Đây dù sao cũng không phải là phạm pháp chứ?
Hồ Liệt Địa vẻ mặt vô tội nhìn Hùng Khai Sơn, gãi gãi đầu nói:
- Tứ ca, những người này sao vậy? Tại sao đều nôn mửa thế? Không thể trùng hợp như vậy, cùng nhau phát bệnh chứ?
Hùng Khai Sơn không nói gì, lấy tay ôm trán, trong đầu nghĩ đến việc đem gia hỏa ác tâm đang giả vờ ngây ngốc này một cước đạp chết. Lần sau, có đánh chết hắn cũng không mang tên hỗn đản này lắm chuyện này ra ngoài tản bộ. Thật sự là rất dọa người mà.
- Dù nói thế nào đi nữa, cho dù ngươi là nhi tử của hoàng đế, vậy cũng không thể cướp đoạt đống đồ vật này của chúng ta nha. Cướp đoạt đồ vật của người khác là không đúng đâu, hoàng đế lão tử nhà ngươi chẳng lẽ không dạy dỗ ngươi chút nào sao?
Hồ Liệt Địa nhếch nhếch miệng, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, máu tươi từ trên hàm răng chảy xuống tong tỏng.
Nhị hoàng tử rốt cục cũng thôi nôn mửa, mặt xanh lét môi trắng bệch, hét lớn một tiếng:
- Người đâu! Đem hai tên sát nhân điên cuồng này loạn đao phân thây cho ta, nhớ là ngàn vạn lần không thể để linh dược tổn hại.