Khi Thành Đức Thao Thành đại thiếu gia đã chuẩn bị "chu đáo", đang muốn tiến về phía trước "nghênh đón" Thiên Phạt nhị Vương, Quân Mạc Tà Quân đại thiếu gia bên này cũng vừa lúc mới đi ra cửa chính, cũng thong dong cưỡi lên ngựa chuẩn bị đi nghênh đón nhị vị thú vương kia.
Đối với tin tức Hùng Khai Sơn cùng Hồ Liệt Địa đã đến, Quân Mạc Tà tự nhiên là người thứ nhất nhận được, vừa suy nghĩ liền minh bạch, đây chắc chắn là đưa thuốc tới cho mình. Ít nhất trong những người ở Thiên Hương thành, Quân Mạc Tà là người nhận được tin tức sớm nhất. Còn như sau khi nghe được trên đường có những đoàn đạo tặc với nhân số kh*ng b* dị thường muốn cướp đống dược liệu này, Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy buồn cười, buồn cười từ đáy lòng.
Thật sự quá buồn cười! Đường đường hai đại thú vương Chí Tôn của Thiên Phạt sâm lâm, tự mình bảo tiêu vận chuyển thuốc, lại bị coi là dê béo, hơn nữa còn là "một đàn dê béo", còn có người nhiều dám can đảm đến cướp bóc như vậy. Đây không phải "trên lá gan mọc lông" (ý nói liều lĩnh) thì là cái gì? Chẳng lẽ thế giới này đã điên cuồng như vậy rồi, con kiến hôi lại có thể dám đánh cướp khủng long sao?
Hơn nữa hai người này dưới sự trợ giúp của Quân Mạc Tà, sau khi vị giai tăng lên, thực lực tăng mạnh, có thể nói sớm đã vượt qua tiêu chuẩn Chí Tôn trong nhân thế. Lấy thực lực trước mắt của hai gã huyền thú vương giả này mà nói, chỉ cần không gặp phải gã nào b**n th** như Hoàng Thái Dương, vậy thì tùy tiện đi tới bất kỳ chỗ nào đi nữa cũng sẽ không gặp phải điều gì bất trắc! Thậm chí cho dù là đen đủi gặp phải kẻ nào có thực lực siêu việt trên Chí Tôn như gã Hoàng Thái Dương kia, với lực liên thủ của hai Vương, cho dù không đủ để thủ thắng nhưng toàn thân trở ra vẫn là nắm chắc mười phần.
Cho nên Quân Mạc Tà căn bản là không có lo lắng việc bọn hắn hộ tống dược liệu sẽ xảy ra chuyện gi, cần lo lắng cũng chỉ có lo lắng cho lũ kiến nhỏ đi đánh cướp khủng long kia. Nghĩ lại mà bi ai thay cho bọn họ a. Trước mắt ích lợi thật lớn, tại sao bao giờ người ta cũng luẩn quẩn trong lòng như vậy chứ, tham lam là nguồn gốc của tai họa a!
Nói câu không dễ nghe, nếu là hai người kia hộ tống, trên đường lại có thể bị người khác cướp đi, như vậy Hùng Khai Sơn cùng Hồ Liệt Địa hai đại thú vương này liền không cần phải trở lại Thiên Phạt sâm lâm nữa, trực tiếp tìm một chỗ mua khối đậu hủ rồi đập đầu vào mà chết đi cho xong.
Cho nên Quân đại thiếu gia không sốt ruột chút nào, thong dong nhàn nhã, trên đường cứ mặc kệ cho con ngựa chạy theo cương, hướng về phía cửa Nam đi tới. Tình báo của hắn có thể chính xác đến cụ thể, giờ nào hai Vương tới cửa Nam của Thiên Hương hắn nắm chắc, cho nên lúc này hắn đi, chắc chắn là có thể gặp được nhị Vương đúng lúc họ tiến vào cửa thành, tiếp đó song phương không trì hoãn chút nào, trực tiếp nghênh đón về trong nhà. Thuận tiện ở trên đường nhìn xem có mỹ nữ hay không, hoạt động con ngươi một chút, mấy ngày nay chế thuốc luyện công liên tục, con mắt cũng bị bức bối quá nhiều rồi.
Hai người Hùng Khai Sơn cùng Hồ Liệt Địa rốt cục cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng đã tới Thiên Hương. Mệt thì không mệt, chẳng qua là chặng đường này thực sự là quá xa, lúc trước nếu như có Hạc Vương, Ưng Vương hai vị ca ca kia cùng đi, vậy sẽ không phải tốn nhiều công phu như vậy a.
Lúc này vừa mới nhìn thấy cửa thành, hai người liền chứng kiến một đoàn nhân mã cao lớn hùng vĩ oai nghiêm tiến lên nghênh đón, dẫn đầu là một thiếu niên, híp mắt cười hết sức nhiệt tình, từ xa đã ôm quyền: