: Tiểu Điệp
- Đây là cái gì thế?
Quân lão gia tử mở miệng hỏi đó là cái gì, bàn tay cũng liền nắm chặt thứ đó. Lão biết, thứ mà cháu trai lão lấy ra chắc chắn không phải là món đồ bình thường. Không cần biết ba bảy hai mốt gì hết, trước tiên cứ cầm lấy rồi nói sau.
Quân Mạc Tà thần bí cười hề hề nói:
- Thông Nguyên đan. Dùng một viên có thể tăng lên gấp ba lần tốc độ lưu động của huyền khí trong kinh mạch.
- Vậy đây chẳng phải là linh dược có thể đem cả thân pháp lẫn chiêu thức đều tăng tốc lên gấp ba lần sao? Thực sự có loại linh dược này?
Hai mắt Quân lão gia tử trợn trừng
- Theo lý luận là như vậy.
Quân Mạc Tà gãi gãi đầu.
- Làm sao có thể? Trên đời lại thực sự tồn tại thần vật như thế sao?
Lão gia tử hoàn toàn im lặng, tư duy đang chấn kinh gần như ngừng chuyển động.
- Vì vậy, ngài nên nhanh chóng tìm một chỗ an toàn rồi ăn vào đi, để cho lão Ưng làm hộ pháp cho ngài. Bên trong tổng cộng có hai khỏa, ngài ăn xong rồi lại làm hộ pháp để cho lão Ưng ăn vào. Chúng ta cũng không thể nhờ vả người ta làm không công a.
- Được được, ta cũng nên đi thôi!
Quân lão gia tử đột nhiên trừng mắt:
- Con thỏ nhỏ kia, có đồ vật tốt bậc này cũng không biết sớm lấy ra hiếu thuận với gia gia. Bằng không, gia gia ta đêm qua chẳng phải là cũng có thể tiến lên đại triển hùng phong? Thật là đáng đánh đòn mà. Còn có thứ tốt nào khác nữa hay không?
Quân Mạc Tà một đầu đầy mồ hôi, nói:
- Không có, có cũng không dám cho ngài. Nghe lời này của ngài ta thật sự là nghĩ lại mà sợ, may mắn trước đêm qua không có cho ngài, nếu không, ngài vừa tiến lên chẳng phải là ngay lập tức bị miễu sát sao? Đây chính là cường giả cấp bậc Chí Tôn trở lên, ngài cho dù có tăng tốc độ lên gấp ba lần, cũng không thấm vào đâu a.
- Đồ khốn! Ngươi nhiều lời làm cái gì, gia gia của ngươi chẳng nhẽ lại kém cỏi như vậy sao?
Quân lão gia tử giận tím mặt! Tuy rằng lão gia tử biết rõ bản thân mình đối mặt với Hoàng Thái Dương kia quả thực là không đáng nhắc tới, nhưng Quân Mạc Tà lại nói ra như vậy, lão đầu này vẫn cảm thấy tự tôn bị tổn thương nặng nề. Thằng cháu trai lắm chuyện này, cái việc đó tự mình biết là được, làm sao phải nói toạc ra như thế!
Quân Mạc Tà sợ hãi kêu lên, "vù" một tiếng lập tức không thấy bóng dáng đâu nữa.
Lão gia tử hung hăng nhổ nước bọt, nói:
- Con mẹ nó, nói chuyện cũng không biết nhún nhường chút nào. Ta chính là thân gia gia của ngươi đó.
Nói xong mới cực kỳ kích động đi tìm Ưng Bác Không.
Sau đó lại càng đơn giản. Hai vị lão nhân gia cực kỳ kích động liền vai sánh vai đi tìm một nơi bí ẩn an toàn để ăn đan dược!
Liên tiếp vài ngày, bên Mộng Huyễn Huyết Hải cũng không tiếp tục tìm tới cửa nữa, phía Phong Tuyết Ngân thành cũng không tới, phía hoàng thất Thiên Hương cũng giống như lúc trước, hoàn toàn không có động tĩnh gì. Quân Mạc Tà thấy phong ba tạm thời dừng lại, cũng không vui vẻ nhàn hạ, tiếp tục vùi đầu vào làm việc, nếu không phải luyện công thì là luyện đan. Ngay cả việc trêu ghẹo mỹ nữ hương diễm mà hắn ưa thích nhất, mấy ngày nay cũng không để ý tới nữa, trực tiếp tự làm cho mình đầu tắt mặt tối, không có thời gian rảnh rỗi nữa.
Trong thời gian này, bên Thịnh Bảo đường cũng tới bái phỏng vài lần, bất quá Mộ Tuyết Đồng cùng Hàn Yên Mộng được Quân gia che giấu chặt chẽ kín đáo, bọn họ cũng không phát hiện được gì, đành phải rời đi. Quân gia hiện giờ cũng không phải là Quân gia mà trước kia bọn hắn có thể mặc sức chà đạp vo tròn bóp méo theo ý thích, không dám tùy tiện hành động l* m*ng nữa.
Linh Mộng công chúa cũng đã tới thăm Dạ Cô Hàn vài lần nhưng vẫn không gặp được Quân Mạc Tà. Bất quá sau khi nghe Quản Thanh Hàn nói, gần đây Linh Mộng công chúa gầy yếu đi rất nhiều, cũng trầm mặc hơn rất nhiều, vẻ mặt mang tâm sự nặng nề, khác rất nhiều so với hình tượng trước đây của nàng. Nàng vốn cùng Độc Cô Tiểu Nghệ và Tôn Tiểu Mỹ Tôn đại tiểu thư có giao tình rất sâu nặng, nhưng cũng không biết tại sao, ngay cả hai nàng này cũng không thể nào thân cận được với nàng như trước.
Quân Mạc Tà nghe xong, chẳng qua chỉ cau mày suy nghĩ một chút. Hắn ngược lại không quan tâm đến việc này chút nào, liền quay về tiếp tục công việc còn đang dang dở.
Nha đầu Độc Cô Tiểu Nghệ kia tự nhiên là không ngừng chạy sang bên Quân gia, đôi mắt nha đầu này lúc nào cũng đỏ hoe như có thể ch** n**c mắt bất kỳ lúc nào, vừa đến liền hướng về chỗ ở của Quản Thanh Hàn chạy tới, vừa nói chuyện không được năm ba câu lại chuyển qua hỏi về phương diện kia, tỷ như: "Ngày hôm qua hai người có nấu cơm không?".... linh tinh khiến cho Quản Thanh Hàn mỗi một lần đều mặt đỏ tới tận mang tai, dở khóc dở cười.