- Ngàn vạn lần không cần phải miễn cưỡng!
Quân Vô Ý muốn thêm gì đó, nhưng cuối cùng không nói ra miệng, chỉ là trịnh trọng nói thêm một câu.
- Nếu nguyên nhân là bởi vì ta mà làm cho Quân gia tổn thất, cho dù là tổn thất nhỏ đi nữa, ta cũng vậy thà rằng không báo thù này!
Quân Vô Ý ánh mắt thâm trầm nhìn bóng đêm bao phủ đại viện Quân gia, toát ra cảm tình sâu sắc.
Chỉ có mất đi, mới chánh thức hiểu được người nhà đáng quý!
Mất đi, đúng là tiếc nuối lớn nhất!
Chỉ cần không hề tiếc nuối, mặc dù không cam lòng thì đã như thế nào!
- Tam thúc!
Quân Mạc Tà nghiêm sắc mặt:
- Người không cảm giác được, Tiêu Gia chỉ là bởi vì đùa giỡn trả thù thúc, mới giận lây sang Quân gia làm nhiều chuyện thất đức như vậy, làm cho nhiều gia đình thê ly tử tán, cửa nát nhà tan, nhiều hài tử đều vì vậy mà chịu khổ ngược đãi, trở nên không ra người không ra quỷ, thúc cảm giác hết thảy cũng là bởi vì thúc? Nếu không có thúc, hết thảy đều sẽ không phát sinh, cho nên ngươi hiện tại áp lực rất lớn có phải là?
Quân Vô Ý đột nhiên xoay người, thân ảnh cao to tại trong bóng đêm càng phát ra vẻ cô linh:
- Không cần nói những việc này, không cần phải nói những việc này nữa!
- Vì cái gì không nói, thúc chính là không buông tay được! Thúc đều ôm tất cả tội nghiệt trên vai mình!
Quân Mạc Tà cười cười:
- Tam thúc, thúc hiện tại nghĩ vậy thì có chút ngu xuẩn, kỳ thật thúc căn bản cũng không có nghĩ tới, Quân gia một nhà chúng ta già trẻ đã từng tạo nghiệt chướng còn nhiều hơn thế, chính là Hoàng Hoa đường tự tung tự tác, hay hoặc giả là Tiêu Gia tự tung tự tác, cùng Quân gia so sánh còn xa mới có thể giống nhau, dù nói chín con trâu mất một sợi long cũng không chính xác! Căn bản là không thể so sánh!
- Con nói thử coi? Mạc Tà, ta biết con xem bản thân mình cực cao, xưa nay xem thường thiên hạ quần hùng, không coi ai vào đâu, nhưng con thủy chung vẫn là Quân gia đệ tử; Quân gia tôn tử nhất truyền, làm sao con có thể nói gia tộc mình như vậy?
Quân Vô Ý lông mày cau chặt. Cảm giác lời nói này chính mình mói ra thật sự quá không thoải mái.
- Con có nói sai sao? Sự thật vốn là như thế. Chỉ là thúc, gia gia, thậm chí Quân gia cả nhà cao thấp tất cả mọi người chưa từng nhìn thẳng vào, hay hoặc là đều không muốn nhìn thẳng vào, không dám trực tiếp nói tới thôi! Từ gia gia mà tính, chinh chiến sa trường, suất lĩnh quân đội bách chiến bách thắng, chết dưới móng sắt của gia gia, há lại số ít? Tin tưởng ít nhất cũng có hơn trăm vạn nhân mã a?
Quân Mạc Tà tỉnh táo có chút tàn khốc, chậm rãi nói:
- Rồi đến phụ thân, nhị thúc, hai vị huynh trưởng, cùng với bản thân tam thúc liên tục chiến đấu ở sa trường, có thể nói, bao năm qua quân nhân bởi vì Quân gia mà chết đi, hoặc địch hoặc mình quyết không dưới ngàn vạn người! Điều này không biết thúc đã có bao giờ nghỉ tới?