Quân Mạc Tà có thể nhượng bộ như vậy đã là nể mặt Quân Vô Ý rồi. Hoặc là vì vị hồng nhan trên tuyệt đỉnh Tuyết Phong kia đã vì Quân gia mà không tiếc trả giá cả tính mệnh!
Hàn Yên Dao!
Nếu không bằng vào lập trường của Quân gia, cần gì quản ngươi là Tiêu gia hay Hàn gia, chẳng phải đều là Ngân Thành nhất mạch sao? Năm đó nếu không phải Hàn gia dung túng cho Tiêu gia ngông cuồng kiêu ngạo, Quân gia đâu lâm vào cảnh lông gà máu vịt như vậy? Ngươi nói ngươi ở phía sau trấn áp bọn chúng, thật vĩ đại sao? Ta đã nhận ân tình của các ngươi? Ta khinh! Ngươi đã làm chuyện gì sao? Người của Quân gia chết gần hết ngươi mới trấn áp? Còn không phải là để cho Tiêu gia mặc sức tiến hành sao?
Còn Tiêu gia đã trút giận thế nào đây? Không phải là lấy mạng người Quân gia chúng ta mà đền sao?
Huống chi, lấy lực lượng của Quân gia hiện giờ, hoàn toàn có thể đợi đến lúc hai nhà phân rõ thắng bại, lúc đó mới xuất thủ chiếm tiện nghi. Như vậy toàn bộ thù hận đều được báo.
- Nhưng không biết lúc nào có thể triển khai hành động? Ta một khắc cũng không đợi được nữa, nếu được có thể lập tức bắt đầu, có lẽ sẽ giảm được tổn thất xuống mức thấp nhất.
Mộ Tuyết Đồng vừa nghe Quân Mạc Tà lỏng miệng, lập tức hưng phấn nói. Tuy hắn biết, sau khi xong việc, Quân Mạc Tà sẽ yêu cầu Hàn gia những điều kiện phi thường hà khắc, nhưng cửa ải trước mắt dù sao cũng đã qua.
Quân Mạc Tà không phải Quân Vô Ý, hắn hoàn toàn là con diều hâu không thấy thỏ thì không xuất hiện, căn bản không có nửa điểm phong độ quân tử.
- "Hành động"? Không vội không vội! Chúng ta ở đây cần xử lý một số sự tình cấp bách đã, hơn nữa, thực lực thực lực của chúng ta hiện giờ dù không kém nhưng cũng chưa thể đối chiến với cả Ngân Thành. Nếu bây giờ tùy tiện hành động, sẽ chỉ chuốc lấy thương vong vô ích mà thôi!
Quân Mạc Tà cười cười nói:
- Hơn nữa, tin rằng lúc này Tiêu gia cũng chưa dám hành động. Cho nên, chúng ta vẫn còn thời gian!
- Tiêu gia vì sao chưa hành động?
Mộ Tuyết Đồng khó hiểu hỏi. Thậm chí cả Quân Vô Ý cũng cảm thấy khó hiểu.
- Ngàn vạn lần đừng quên, Tiêu gia bên kia mới bị chúng ta loại bỏ bốn vị Thần Huyền cao thủ, thực lực chắc chắn bị hao tổn. Mặt khác, lần này Tiêu gia tuy rằng có thể ngăn được các ngươi trở về, nhưng tất phải trả giá đắt, phần hao tổn này cần được bổ sung.
Tiêu gia sở dĩ muốn tạo phản, không chỉ đơn giản là đoạt lấy cái chức chủ nhân Phong Tuyết Ngân Thành, mà còn muốn lấy lại toàn bộ phong quang trước đây của Ngân Thành. Nếu bây giờ hành động, ngay cả thủ thắng thì cũng là một hồi thắng thảm! Như vậy, kết quả cuối cùng chỉ là đem tiện nghi cho kẻ khác.
Cho nên, nếu không vạn phần nắm chắc, Tiêu gia nhất định sẽ không động thủ. Nếu không như thế, bọn hắn hoàn toàn có thể để cho các ngươi về núi rồi giết một thể, cần gì phải làm cái việc nửa đường chém giết như vậy?