Quân Chiến Thiên, Quân Vô Ý chăm chú nhìn lên, bốn mắt đăm đăm, hai người đều là đại tướng, từng cầm binh trăm vạn, máu tanh gì cũng đều thấy, không gì là chưa trải qua nhưng hôm nay chính mắt trông thấy người chết kiểu này, hơn nữa người này còn là loại cao thủ đỉnh phong chỉ tồn tại như thần tiên trong truyền thuyết lục địa. Lại nghĩ đến việc Hoàng Thái Dương bị chết theo lời thề của hắn, hai người không tự chủ được cảm giác lạnh lẽo bao phủ cả người…
Chẳng lẽ trong nơi u minh tối tăm kia thật sự có cái gọi là "ý trời", thật sự có người đang giám sát tất cả sao?
Đạo trời công bằng sao?
Cơ mặt nơi khóe mắt của Ưng Bác Không bỗng run run, giật mình nói:
- Chết rồi sao?
Hai mắt của Xà Vương Thiên Tầm ngơ ngẩn nhìn xuống mặt đất, nhìn thi thể bị chém thành hai đoạn, giống như ngủ mê nói mớ, nói:
- Đã thành dạng này rồi chẳng lẽ còn có thể sống sao?
Ưng Bác Không rùng mình một cái, ôm lấy bả vai, lẩm bẩm nói:
- Nhưng con mẹ nó, chết kiểu này cũng thật quá... Ngươi nói xem, năm đó hắn phát thệ gì đó khác không được sao, sao lại phải phát ra lời thề độc như vậy? Thật là, con mẹ nó, tự làm khó bản thân mà, nếu chỉ phát thệ bị chết nhanh chóng thì đâu đến nỗi phải chết không toàn thây như bây giờ?
Xà Vương lại nhìn nhìn cỗ thi thể kia một lần nữa, rốt cục nhịn không được nôn thành tiếng, che miệng nhanh như chớp bỏ đi, thân pháp so với lúc đánh nhau còn muốn nhanh hơn vài phần, cái kia thật sự quá tởm mà.
Ánh mắt Quân Chiến Thiên phức tạp, đứng một hồi rốt cuộc nói:
- Bảo hạ nhân quét dọn một chút, nhanh chóng mang đi chốn cất. Người cũng đã chết, ân oán tiêu tan. Dù sao cũng là cao thủ một đời, ngàn vạn lần không được làm qua loa. Trời cũng không còn sớm nữa. Tất cả mọi người nhanh nghỉ ngơi đi.
Nói xong, lão gia tử cùng Quân Vô Ý hai người lặng lẽ xoay người đi.
Công lực của hai người vừa mới tăng lên không lâu, vốn còn nghĩ với thực lực mình hiện giờ khó mà gặp địch thủ, ít nhất cũng có tư cách là cường giả đương thời. Nhưng tối này, thấy một trận chiến này, tự bản thân cảm nhận công lực vẫn hoàn toàn chưa đủ, không giúp được gì, hai cha con Quân lão gia tử không khỏi có chút mất mát.
Về phần hai người Xà Vương Thiên Tầm cùng Mai Tuyết Yên, Quân Mạc Tà cũng không chủ động giới thiệu để mình gặp mặt, như vậy cả hai đều là nhân vật thần bí. Quân lão gia tử tự nhiên hiểu rõ đạo lý, dứt khoát không hỏi. Một mạch đi thẳng về phòng ngủ.
Mai Tuyết Yên đứng cách đó không xa, một thân áo trắng tung bay, thở dài nói:
- Đáng tiếc, một vị Chí Tôn cao thủ không chết trên chiến trường ác liệt mà lại bị chết ở nơi này, nhân tình quả thật là thật bi ai.
Quân Mạc Tà cười hắc hắc nói:
- Quả thực là nhân tình bi ai. Cường giả Chí Tôn như vậy cũng không có đạo đức gì cả. Mai cô nương cũng đừng mong chờ người khác đều giống ngươi, giống như thánh nhân, lo lắng cho thiên hạ, nghĩ cho đại cuộc… Hắc hắc hắc, nếu là dựa vào những kẻ như vậy để bảo hộ đại lục thì lão tử thà rằng rút kiếm tự vẫn còn hơn.
Mai Tuyết Yên nhìn hắn một cái, than nhẹ một tiếng, nói:
- Thế nhưng cứ như vậy, đối với thực lực của đại lục dù sao cũng mất đi một cao thủ mạnh mẽ. Trong trận chiến này, mỗi nhân tố dù nhỏ bé cũng sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ đại lục. Mà thực lực ở mức cường giả như vậy, toàn bộ đại lục cũng không có mấy người. Ngày sau, nếu bởi vì vậy mà bị dị tộc xâm nhập, như vậy toàn bộ đại lục, thậm chí là cả thiên hạ, có thể sẽ…