Đó chính là nơi mà lúc nãy lão vừa chiến đấu! Lão đã đã đại chiến Ưng Bác Không, anh dũng bức lui Xà Vương ở đây! Cũng là nơi lão gặp sỉ nhục lớn nhất đời!
Điều thú vị nhất là vị Hoàng lão tiền bối này vẫn còn chưa nắm rõ tình hình! Bởi vì lão vẫn chưa thể cảm thấy an toàn (ốc còn không mang nổi mình ốc)! Sự nhạy cảm của lão cho lão biết rằng tuy mình thành công thoát khỏi một kiếm hiểm kia, nhưng một kiếm kia cũng sẽ không có buông tha cho mình mà sẽ tận lực đuổi giết!
Một kiếm tỏa ra kiếm khí dày đặc như cũ vẫn đuổi theo mình, kiếm khí chứa sát ý lạnh thấu xương vẫn hướng vào cổ họng lão, tin tưởng chỉ cần có cơ hộ là sẽ c*m v** cổ lão không một chút lưu tình!
Đã biết là liều mạng lui lại, tuy rằng tạm thời giữ được mạng khỏi uy h**p tử vong, nhưng đối phương không hề buông tha, vẫn tiếp tục đuổi giết!
Mà Hoàng Thái Dương đột nhiên lui về, khiến cho đám người Ưng Bác Không cũng lắp bắp kinh hãi! Lão gia hỏa này vừa rồi còn cao hứng mắng chửi, sao đột nhiên lại đánh vỡ tường quay trở lại?
Chẳng lẽ đây là chiêu hồi mã thương để giết người? Vậy lão già này cũng quá có dũng khí đấy chứ?
Lúc trước Ưng Bác Không cùng Xà Vương đem toàn lực cản một kích của Hoàng Thái Dương, liền bị chấn bay lại chỗ cũ. Một trận chiến này khiến cho cả hai cũng tiêu hao không nhỏ. Tuy rằng thời gian giao thủ ngắn nhưng hai người này vẫn biết rõ mỗi một khắc vừa rồi là đều đứng ở bờ vực sinh tử! Một trận chiến trong giây phút nhưng còn hung hiểm hơn trận chiến Thiên Phạt sâm lâm!
Cao thủ cấp bậc trên Chí Tôn quả nhiên là có chỗ kinh người!
Cho nên hai người tranh thủ thời gian điều tức, không còn nhìn lên nữa, dĩ nhiên vì vậy mà vừa rồi đã bỏ qua một màn đặc sắc, càng không nghĩ tới trời xui quỷ khiến khiến Hoàng Thái Dương lại gặp một sát thủ mạnh mẽ cùng cấp bậc với Sát Thủ Chí Tôn Sở Khấp Hồn!
Hơn nữa, dưới sự hoảng loạn mà chạy bừa bãi, chật vật vạn phần lui về sau, đánh vỡ tường lại đi tới chỗ lúc trước!
Bất quá, những nghi ngờ mới nổi lên thì lập tức đã tiêu tan, bởi vì theo sát thân hình Hoàng Thái Dương đang lui là một thân ảnh áo trắng, cấp tốc theo Hoàng Thái Dương chui qua lỗ hổng một cách mềm mại, nhanh như chớp bay tới, trường kiếm trong tay phóng ra kiếm quang chói mắt!
Lăng không đâm thẳng!
Người cầm kiếm có khuôn mặt anh tuấn, dáng người cao lớn, toàn thân sát khí lạnh lùng, vẻ mặt đầy sát ý!
Đúng là Quân Mạc Tà!
Hoàng Thái Dương rống to một tiếng, thân hình hoảng loạn nhanh chóng cuộc tròn, nhanh chóng đổi hướng. Thân thể lão vẫn dán trên mặt đất, sau cú xoay vòng đổi hướng này, không ngờ trên mặt đất đã tràn ngập máu thịt vụn da vung vãi khắp nơi!
Trên lưng lão, ngoài chỗ lưng còn một cái nhuyễn giáp màu vàng có thể che chắn ít nhiều, ngoài ra tất cả đã lộ ra ngoài, Tất cả bả vai, đùi, mông (bàn tọa:61 hoàn toàn lộ ra ngoài tại nơi này.