Cách xa xa hai đứa trẻ là Dạ Cô Hàn đang khoanh chân ngồi. Sắc mặt không chút thay đổi, tuy rằng không có động tác gì. Nhưng trong đầu lại như có kiếm quang tung hoành ngang dọc!
Những ngày gần đây, hắn cũng không có làm chuyện gì khác, toàn bộ cũng chỉ có chế kiếm và luyện kiếm. Có hai đứa trẻ kia làm gương, dù cụt một tay vẫn vung đao làm mẫu, sức sống lại một lần nữa tiếp tục trỗi dậy dồi dào trong Dạ Cô Hàn, khát khao sáng chế một bộ kiếm pháp!
Ưng Bác Không cũng không có ngủ, đang ở trong thư phòng của Quân gia lão tử, cùng Quân Vô Ý không biết đang bàn tính chuyện gì.
Hết thảy tựa như đang rất bình yên. Hết thảy tràn ngập sự hòa hợp.
Quân Mạc Tà lặng lẽ cười.
Lúc này xa xa phía chân trời đột nhiên có một tiếng xé gió truyền tới, theo đó là một cỗ thần thức cường đại dị thường, không kiêng dè tỏa ra bốn hướng tràn tới nơi này! Cỗ thần thức cường đại kia mang theo sự tức giận cũng với sát khí lạnh thấu xương!
Cỗ khí thế này quả thật là tràn ngập sự giận dữ, uy thê mạnh mẽ cường hãn mà bình sinh hắn mới thấy. Thế nhưng cũng chỉ có một người mới có thể ngang hàng với nó, hơn nữa lại có thể tạo áp lực từ đầu to lớn như vậy thì phải là vị Mai Tôn giả của Thiên Phạt kia.
Những người khác, thậm chí chính đại kiếm khách Chí Tôn Bạo Vũ Cuồng Phong của Độn Thế Tiên Cung kinh thiên động địa kia cũng muốn kém hơn một chút!
Lực lượng như vậy, hiển nhiên là đã đạt được tới cảnh giới cao nhất của nhân gian!
Đồng tử của Quân Mạc Tà nhanh chóng co rút lại. Rốt cuộc đã tới!
Hơn nữa lần này lại gây ra động tĩnh lớn như vậy!
Lần tới này, chỉ sợ là cái vị Hoàng gia lão tổ kia!
Bởi vì, khí tức đầy sự giận dữ và sát khí kia làm cho Quân Mạc Tà phỏng đoán ra thân phận của hắn.
Không ngờ không kiêng kỵ như thế, thật là trắng trợn!
Thực sự trên đời này không còn có cao nhân nào khác sao? Quân Mạc Tà trong lòng cười lạnh, bổn thiếu gia đã muốn giăng ra một cái lưới lớn, xem ra tối nay lại để cho bắt được một con cá to không?
Trong thư phòng, ba người bọn Ưng Bác Không chấn động, đột nhiên ngẩng đầu. Tại Nhã Hương Tiểu Trúc viện, Xà Vương cũng mang vẻ mặt khiếp sợ, nhanh chóng bước ra ngoài.
Mai Tuyết Yên nhướng mày, trong mắt lóe lên vẻ tức giận nhưng vẫn thản nhiên ngồi như cũ.
Tiếp sau, một tử sắc thân ảnh (áo tím- màu mè quá) như tia chớp đã hiện ra tại đỉnh tháp, nơi cáo nhất của Quân gia.
Trên đỉnh tháp! Một thân ảnh với áo bào tím bắt mắt, phối hợp với đầu bạc, dáng người khôi ngô. Chỗ vạc áo bào được khảm viền vàng và ngọc, dưới ánh trăng chiếu xuống phát ra ánh sáng lộng lẫy (giống con cá bảy màu- DG)!
Hắn cứ như vậy khoanh tay mà đứng, cũng còn chưa chịu lên tiếng, nhưng khí thế trên người như sóng triều cuồn cuộn. Đã muốn nói cho mọi người mọi người hắn đến! Hắn đang đợi, chờ Quân gia chủ động có người đi ra nói chuyện. (lão này chảnh gớm- DG).
Nhưng vị tuyệt thế cao thủ này cũng không nghĩ tới nơi hắn vừa hạ xuống xong, hai chân hắn dẫm lên chính là chỗ đỉnh tháp của Quân Mạc Tà! Đúng là mạnh mẽ dẫm đạp Mạc Tà đang nấp phía dưới, điều này là cho Quân đại thiếu gia có chút buồn bực.