Trong đêm tối yên ắng, Thiên Hương thành sừng sững đứng đó, tựa như đã tịch mịch như vậy không biết bao lâu, như một cự thứ viễn cổ từ thời xa xưa vậy.
Xa xa, hai đạo nhân ảnh thất tha thất thiểu chạy tới. Thẳng tới trước bức tường thành tối om mới dừng lại, không hẹn mà cùng thở dài một hơi, tâm thần buông lỏng, nhưng đồng thời vẫn còn nét uể oải trên mặt.
Hai người này đúng là đã phải chiến đấu liên miên, may mắn chạy thoát: Mộ Tuyết Đồng cùng Hàn Yên Mộng. Bọn họ hai người từ ngàn dặm xa xôi chạy trốn, thực là chịu rất nhiều khổ cực. Nhất là một tháng trước, cao thủ của Tiêu gia tại Phong Tuyết Ngân Thành luân phiên mai phục chặn đánh, lúc nào cũng phải kinh tâm, kinh hồn.
Mộ Tuyết Đồng cũng tạm ổn, dù sao cũng là người từng trải, lại là người có tu vi Thiên Huyền thuộc lớp có tu vi cao, mà tiểu công chúa Ngân Thành Hàn Yên Mộng mới là người thê thảm hơn. Tiểu cô nương này chính là thiên kim tiểu thư của Phong Tuyết Ngân Thành, cả đời sống trong sung sướng, thuận lợi lại phải chịu đựng một lộ trình nhọc nhằn như vậy, lại gặp phải sự đuổi giết tàn khốc. Trình độ của nàng cũng chỉ là tu vi Kim huyền, nếu không có Mộ Tuyết Đồng ở bên, có lẽ đã chầu ông bà ông vải không biết bao nhiêu lần.
Hai người có thể may mắn đến Thiên Hương chung quy ít nhiều cũng là nhờ kinh nghiệm hành tẩu giang hồ trước kia của Mộ Tuyết Đồng có chút phong phú, không ngừng cải trang giả dạng, thậm chí kiên quyết đem Hàn Yên Mộng tiểu cô nương quốc sắc thiên hương nũng nịu kia hóa trang đầy mặt, cũng làm cho mặt sưng đỏ, lại đổ chất dịch đặc thù lên da, khiến cho làn da chuyển sang ngăm đen. Chính những điều này mới có thể giúp họ vượt những ải quan để tới đây.
Trên đường đi, hai người luôn luôn ngậm viên thuốc biến âm, một khắc chưa có bao giờ lấy ra. Ngay cả lúc an toàn chỉ có hai người cũng không có lấy ra, cũng là sợ nếu lấy ra như vậy sẽ thành thói quen, tự nhiên sẽ bị địch nhân phát giác.
Đoạn đường này sự đề phòng cảnh giác đã lên đến cực điểm. Mà ngay cả có là như thế thì cũng có lần suýt lộ ra, thiếu chút nữa là bị phát hiện. Thậm chí có một lần gặp phải vài tên địch vây công, may mắn khi đó là đã cách xa Ngân Thành, cao thủ cũng không nhiều, lúc này Mộ Tuyết Đồng liều mạng giết chóc mở đường máu, một đường chạy trối chết. Nhưng cũng như vậy mà lộ ra hành trình của hai người, người của Tiêu gia nhất thời hoàn toàn phong tỏa đường tới Thiên Hương.
Cũng không biết trải qua bao nhiêu nhọc nhằn, hai người rốt cuộc đã đến được nơi này. Nơi đây có một người có thể bảo vệ cho họ, một nơi bình an, hai người rốt cuộc thở dài một hơi nhẹ nhõm. Nhưng Mộ Tuyết Đồng cũng không quên Thiên Hương thành còn có một cái Thịnh Bảo Đường! Nơi đó cũng có người của Tiêu gia, thậm chí là có thể đã bị Tiêu gia hoàn toàn nắm giữ. Vậy nên vẫn cẩn thận đề phòng như cũ, không có một chút khinh thường! Khoảnh khắc gần đạt được tới nhất thông thường cũng là khoảnh khắc nguy hiểm nhất!