Người ta vô lễ ta, người ta có thực lực a, ta cũng vô lễ lại, đây không phải tự chuốc lấy tai họa sao? Căn bản là không cùng cấp bậc a!
Trời xanh a, đại địa a, bây giờ phải làm sao?
Đang kêu khổ trong lòng "oanh" một tiếng, Mai Tuyết Yên đỏ mặt giận dữ, lại có chút ngượng ngùng lao vọt ra, tựa như một cơn gió lốc hơn nữa còn là điên cuồng gió lốc.
- "Ách" thế này là thế nào, cô … cô, sao cô dám vô lễ với ta?
Quân Mạc Tà tiên hạ thủ vi cường lắp bắp hỏi.
- Ta vô lễ với ngươi?
Mai Tuyết Yên thấy trước mắt tối sầm, đang chuẩn bị xuất thủ thì dừng lại tự hỏi "nói gì vậy, một nữ tử như ta lại vô lễ với tên nam nhân như ngươi? Ngươi lấy đâu ra cái lý lẽ đấy? Nói ra những lời này ngươi còn có chút liêm sỉ nào nữa?
Quân Mạc Tà trở mình, mông vẫn ngồi trên mặt đất chưa đứng dậy, trơ mặt ra cười nói:
- Ta, ta không phải cố ý, đúng, là ta nói sai rồi. Chuyện vừa rồi, ta và cô, chuyện đó, nếu không thì ta sẽ chịu trách nghiệm, ta, ta nguyện ý chịu trách nghiệm… tóm lại…
- Ngươi cút cho ta!
Mai Tuyết Yên vừa bực mình vừa buồn cười lại có chút ngượng ngùng, trên mặt nóng rát, vốn định đi ra đánh cho hắn một trận, nhưng không biết tại sao nhìn thấy bộ dạng vô cùng bại hoại này của hắn trong lòng lại mềm nhũn. Không kìm chế được dậm chân gầm lớn một tiếng.
Quân Mạc Tà như được đại xá, nào giám nói thêm cái gì, vội vàng đứng dậy chạy trối chết. "Xoát" một tiếng đã biến mất bóng dáng…
Cuối cùng cũng có đường sống rồi, nhưng nàng ta tại sao không đánh ta? Chẳng lẽ đã nhìn trúng bản thiếu gia rồi hay sao?
Mai Tuyết Yên dậm chân, ôm mặt "chuyện gì vừa xẩy ra vậy, ta ta làm sao thế này? Sao lại để hắn cứ như vậy mà bỏ đi? Thật không giống với tác phong thường ngày a."
- Đại tỷ, tỷ làm sao vậy? Tiểu tử đó chọc giận tỷ sao?
Xà Vương Thiên Tầm tốc độ cực nhanh sưu một tiếng đã chạy ra, vừa nói xong lời này đột nhiên kêu lên kinh hãi:
- A! Đại tỷ, tỷ ngươi làm sao vậy?
Bởi vì Xà Vương đột nhiên nhìn thấy của đại tỷ giống như một tiểu nữ nhân bình thường đang yêu đương, đỏ mặt dậm chân, bộ dạng không biết làm thế nào. Xà Vương nhất thời hóa đá!
Trời ạ, bao nhiêu năm nay, đã ai từng thấy qua bộ dạng tiểu nữ nhân của đại tỷ như vậy chưa?
Chẳng lẽ tiểu tử đó dám cả gan vô lễ với đại tỷ? Tên này cũng quá to gan rồi. Đây chính là người cả Thiên Phạt xâm lâm cũng không có ai dám gây sự, chỉ sợ ngay cả suy nghĩ cũng không có! Việc này thật khiến người khác khó tin. "Sưu" một tiếng Mai Tuyêt Yên không nói một lời bưng mặt trở về phòng, đúng là mắc cỡ chết đi được.
Quản Thanh Hàn lúc này mới chạy ra, nhìn thấy Xà Vương Thiên Tầm cứng họng đứng ở sân, vẻ mặt quái dị, không khỏi lo lắng hỏi:
- Vừa rồi có chuyện gì vậy? Mai tỷ tỷ có chuyện gì vậy?
- Không, không có việc gì, không có việc gì…
Xà Vương có chút gấp gáp trả lời. Nửa ngày sau mới định thần lại, không tự chủ được lẩm bẩm "thật sự không có gì sao?" Dậm chân một cái nói:
- Ta đi xem đại tỷ.
Bộ dạng bỏ đi lại giống như chạy trốn.
Nàng biết rõ quan hệ của Quản Thanh Hàn với Quân Mạc Tà, sao còn giám nói lung tung, hơn nữa phỏng đoán của mình chưa chắc đã đúng, Quân Mạc Tà sao có cái bản lĩnh ấy? Nhưng dù sao lúc đó biểu hiện của đại tỷ đúng là rất bất thường, rõ ràng đã bị tên kia làm cái gì gì rồi. Không được, ta nhất định phải tìm hiểu rõ chuyện này, nếu chuyện đúng như vậy, há có thể để tên tiểu tử Quân Mạc Tà đó chiếm tiện nghi?