Mai Tuyết Yên không để Mộng Huyễn Huyết Hải ở trong mắt và trong lòng, nhưng Quân Mạc Tà lại không cam tâm, chính mình đạo hạnh không có lớn như vậy, có thể gặp được cơ hội tốt như thế, tất nhiên là sẽ không tha cho bọn chúng rời đi rồi. Nếu mà quả thật đi mất, chắc chắn sẽ bại lộ thực lực chân chính bên mình, lại như thế nào tiếp tục lừa người được chứ?
Làm cho địch nhân không biết cùng mê hoặc ở bên trong chết đi, mới là biện pháp lừa người hiệu quả nhất, cũng là có …một cảm giác thành tựu không phải sao…
"Người này sao có thể dối trá như vậy chứ!" Xà Vương Thiên Tầm tức giận trừng mắt liếc hắn một cái.
- Một kiếm kia của ngươi quả thật rất nhanh, trong ấn tượng của ta cơ hồ khoái kiếm ấy có thể ở trong ba vị trí đứng đầu!
Mai Tuyết Yên chậm rãi ngước mắt lên có chút tinh nghịch, nhìn hắn:
- Nhưng ngươi không nên giết hắn! Quả thật là không nên!
Một kiếm sắc bén này, làm cho Mai Tuyết Yên trong sâu thẳm cảm thấy khiếp sợ! Nàng suýt chút nữa kinh hoàng, xuất ra một kiếm như vậy, thế mà lại đúng là Quân Mạc Tà!
Một kiếm này, mặc dù chỉ hiện trong chốc lát, nhưng là kinh thiên động địa! Kiếm quang đã tắt, người đã chết, nhưng một kiếm tuyệt sắc tao nhã kia, lại vẫn như cũ từng lần từng lần thoáng hiện trong lòng hai nàng!
Tuy chưa biểu lộ ra ngoài, nhưng ánh mắt Xà Vương nhìn Quân Mạc Tà đã có chút bất đồng! Bởi vì nàng tự biết, nếu đổi vào vị trí của hắc y nhân kia, ở cùng một tình thế ấy, chính mình đồng dạng không thể tránh khỏi!
Một kiếm này, thật sự là huyền diệu không bút nào tả hết!
Mai Tuyết Yên cả đời đối địch, có nhân vật nào mà không dưới Chí Tôn? Nhưng nàng không thể không thừa nhận, một kiếm này của Quân Mạc Tà, trong tất cả các cao thủ nàng đã gặp, đã là một kiếm vô đối!
- Vì sao không nên? Chẳng lẽ hắn đêm khuya xâm nhập Quân phủ ta, ta còn phải trịnh trọng xa xa đón tiếp sao? Làm gì có đạo lý ấy?
Quân Mạc Tà Hừ một tiếng, chậm rãi nâng cặp lông mi:
- Kẻ phạm ta, phải chết! Điểm này, không cần phải bàn luận gì thêm! Vĩnh viễn cũng sẽ không thay đổi! Ngay cả khi hắn chỉ trốn trong thiên địa tù của Mộng Huyễn Huyết Hải, ta cũng tính toán không buông tha!
- Nhưng là người trong Mộng Huyễn Huyết Hải!
Mai Tuyết Yên nhìn thẳng vào mặt Quân Mạc Tà:
- Mộng Huyễn Huyết Hải chính là nhất đại chiến lực không thể thiếu trong cuộc chiến đoạt thiên! Một kiếm này của ngươi, làm cho hết thẩy không có đường sống rồi.
- Đường sống? Sớm đã không còn! Về phần cuộc chiến đoạt thiên chỉ bằng loại người bậc này sao? Ha ha ha…cô nói vậy không phải chê cười sao? Bọn hắn có thể dùng sao?
Quân Mạc Tà điên cuồng cười một tiếng:
- Lúc trước nghe cô nói, ta còn tưởng rằng tam đại thánh địa có nhiều cao thủ giỏi lắm, hiện tại tận mắt chứng kiến, đúng là nghe danh không bằng gặp mặt, gặp mặt thật sự thất vọng, tin tưởng chỉ cần là Ưng lão ra trận, cũng mạnh mẽ hơn hai tên Chí Tôn này nhiều lắm! Hai người kia trừ bỏ có được Chí Tôn huyền lực ra, căn bản chính là hai thái điểu (tay mơ)! Nếu là công bằng so đấu, tất nhiên trong vòng trăm chiêu chết vào tay lão Ưng, thậm chí ngay cả ta cũng có thực lực chém giết!