: _Gàviệttrì_
Đường Nguyên trong lòng thầm mắng: "Gia gia của người mới không sợ chết! Gia gia của ngươi đây thuần túy là đang lừa hai cá chày gỗ ngu ngốc các ngươi thôi!", nhưng ngoài miệng thì lại đang van xin tha thứ:
- Hai vị đại hiệp, ta… ta đơn thuần chỉ là một c* li, trong Quý Tộc Đường đều không có địa vị gì khác, hai vị đại hiệp rủ lòng thương… ta trên còn có mẹ già tám mươi ở nhà, dưới còn có trẻ nhỏ gào khóc đòi ăn, các người đại từ đại bi, ân… Như thế nào không có ai là sao?
Hắn còn chưa nói xong, hai hắc y nhân bịt mặt đồng loạt rùng mình một cái, thật sự là quá vô sỉ! Tên mập này cầu xin tha thứ vô sỉ đến như vậy là cùng… Trên còn có mẹ già tám mươi ở nhà, dưới còn có trẻ nhỏ gào khóc đòi ăn, ngươi còn chưa có thành thân a? Theo như lời tình báo mẫu thân ngươi còn chưa tới bốn mươi tuổi thì lấy đâu ra lão mẫu tám mươi a!
Tám mươi tuổi, nói về bà cố nội của ngươi may ra còn đúng…
Nhìn lại một thân thịt béo của Đường Nguyên, hai người này đều là người có thân phận, ngay cả một chút hứng thú cũng không còn, dù sao sau này tên mập này cũng bị tính sổ, hiện tại nếu xử trí hắn, vạn nhất nếu không tìm được Diệp Cốt đan thì không hay, dù sao tên mậo này lúc đó còn phải phụ trách đấu giá, chưa thể chết được.
Thân ảnh hai người chợt lóe lên tốc độ nhanh tới cực điểm bỏ đi không một dấu vết. Tiếp tục tra hỏi tên mập này, có khi vì nghe hắn nói mà thấy ghê tởm tới chết a!
Đường Nguyên nhắm mắt lại cầu xin tha thứ nửa ngày, vừa mở mắt mới phát hiện người ta không biết khi nào sớm đã đi rồi... Sự việc lần này khiến hắn có cảm giác giống như trải qua một cơn ác mộng không có thật…
Hung hăng cấu véo bản thân mình một phen, nhất thời đau quá, hắn ngao kêu to một tiếng. Lẩy bẩy đứng dậy đốt đèn, vừa thấy trên người tím bầm ngay chỗ mình vừa nhéo, trên cổ còn đang đau âm ỉ, bàn tử cuối cùng cũng giật mình phục hồi tinh thần lại.
Một tiếng kêu bén nhọn, thống khổ, kinh phách tâm can giống như cha chết vang lên kinh thiên dộng địa:
- Người đâu. Mau tới đây nào, có đại sự xảy ra rồi!
Âm thanh to rõ như giọng nam cao truyền ra giữa bầu trời đêm yên tĩnh, không chỉ có Quý Tộc Đường mà tựu mọi người đang ngủ say xung quanh vài dặm Quý Tộc Đường đồng loạt bật dậy khiếp sợ mà tỉnh ngủ.
Thanh âm này thật sự là rất ghê người!
Xa xa hai hắc y bịt mặt đang bay vút vút ở tốc độ cao kia một người đột nhiên lảo đảo cơ hồ muốn té xuống.
Hai người đều nhớ rõ là không hề gây thương tổn cho tên mập nha, tai sao hắn lại kêu thê thảm như vậy?
Hai Trầm Phong cùng Tống Thương lúc trở lại thấy Đưòng Nguyên đúng là kinh hồn động phách ngồi trên giường đang phát run lên, theo hơi thở dồn dập của hắn một thân thịt béo run lẩy bẩy lên.
- Sao lại thế này? Rốt cuộc sao lại thế này?
Hai người xoay trở lại như gió nhào vào trong phòng.