"Quả thực là quá đáng mà, dù sao cũng là huynh đệ"! Hùng Khai Sơn trầm mặc suy tưởng, nhe răng há miệng, nhìn thấy trong ánh mắt của Hổ Vương Liệt Địa cơ hồ cùng mình là đồng bệnh tương lân.
Đường đường là một kẻ vương giả, lại bị người ta chà đạp.
Hai vị cự hán này (kẻ to lớn) đương nhiên là đang thực hiện cái ước định với vị thần bí cao nhân do Quân Mạc Tà giả dạng. Nhóm đầu tiên của Thiên Phạt Sâm Lâm hộ tống linh dược đến Thiên Hương chính là hai đại thú vương.
Từ sau khi Quân Mạc Tà rời đi, mấy đại thú vương kia cơ bản không làm cái gì khác ngoài đêm ngày đốc thúc thủ hạ huyền thú của mình tìm kiếm linh dược khắp nơi. Sau đó tập trung lại, rốt cuộc cũng gom đủ một số lượng cực kỳ khả quan, nhanh chóng hộ tống đi.
Chỉ vì việc áp giải này mà bảy đại thú vương cơ hồ đã muốn triển khai một cuộc đối đầu nội bộ. Cùng một loại tâm lý giống nhau: Chuyến đi này giống như một chuyến du lịch, cơ hội khó khăn mới có được. Huống chi không chừng còn có chỗ tốt, vậy thử hỏi ai mà không muốn đi.
Cuối cùng, Hùng vương cùng Hổ vương ỷ vào thực lực mạnh mẽ ra sức không ngừng, đã là hai người giành được. Phần Hạc Trung Tiêu phải ở lại Thiên Phạt Sâm Lâm trấn thủ, chủ trì đại cuộc, còn Hùng Khai Sơn thì khăng khăng rằng:
- Dù sao lão tử cũng không chủ trì cái đại cuộc gì! Nếu để lão tử ở lại Thiên Phạt Sâm Lâm, phỏng chừng mỗi ngày lão tử sẽ phải lập võ đài hoặc nếu không sẽ có một lần thú triều nữa.
Đối mặt với sự uy h**p lưu manh vô sỉ như thế, Hạc Trung Thiên cũng chỉ có nước vò đầu bức tóc mà thôi. Nhưng trước khi khi vẫn phán cho hai tên thú vương kia một câu:
- Dùng cái chân mà chạy, toàn bộ huyền thú có thể phi hành cấm không được nhúc nhích giúp hai tên này!
Hạc vương lên tiếng, còn có phi hành huyền thú nào dám vọng động?
Vì thế Hùng Khai Sơn trên đường đi cũng chịu nhiều ủy khuất!
Nhưng Hổ vương thì trái lại, vài chục năm gần đây căn bản là không có rời khỏi Thiên Phạt, xem ra mọi thứ bên đường đều là rất mới mẻ, mọi thứ làm hắn cực kỳ hưng phấn. Cái này làm cho mọi ủy khuất của Hùng Khai Sơn đang cố nén, cuối cùng nhịn không được đều phát tiết trên người hắn.
Đại khái là Hổ Vương tài nghệ không bằng người, dọc theo đường đi cũng chỉ có chịu đựng. Cảm giác vùng miệng rất đau, lúc cười quai hàm đều có chút cứng ngắc, nhưng vị Tứ ca này vẫn là da mặt dày như mặt gấu (thì vốn là gấu mà), không chịu buông tha.
Nếu không phải dọc theo đường đi còn có bọn trộm cướp cướp bóc có thể cho chính mình phát tiết thì chỉ sợ đoạn đường này Hổ vương Hồ Liệt Địa có thể bị Hùng Khai Sơn dạy dỗ đánh đập đến mắc bệnh trầm cảm.
Hai đại thú vương này đi đường không nhanh không chậm, có vẻ rất nhàn nhã mà đi. Cách Thiên Hương càng lúc càng gần, dọc đường đi đánh đấm có thể nói là bất diệc nhạc hồ. Đạo tặc bình thường sao có thể là đối thủ của hai vị thú vương cấp Chí Tôn này? Một đoạn đường căn bản là chỉ nhấc chân nhấc tay là đánh bọn tham lam kia một trận sống chết.