: Tiểu Kim
- Nguyên lai là huynh muội cộng thể a.
Quân Mạc Tà a một tiếng, đột nhiên lại nhớ tới một việc:
- Nếu tộc quần của họ như vậy thì có thể là do gien của họ sinh ra đã vậy, đúng rồi, nếu chúng nó là đồng thể vậy chúng làm sao sinh sống đây? Người nam trong liên thể tìm lão bà, sau đó liên thể muội muội cùng liên thể ca ca của lão bà ở bên bên trừng mắt nhìn, thật ngượng ngùng, đây cũng trái với luân thường a.
Quân Mạc Tà đương nhiên cho rằng hai người liên thể cùng một mẹ thì đương nhiên phải là huynh muội ruột.
Mặt của Mai Tuyết Yên đỏ bừng, vừa tức vừa thẹn, không biết trả lời như thế nào, hung hăng trợn mắt nhìn Quân Mạc Tà rồi mới nhắm mắt lại, dùng ngữ khí kiên định nói:
- Nếu chúng nó biết cái gì là luân thường thì cổ nhân đã tiếp nhận chúng, điểm kỳ quái của chúng cũng chính là điều dơ bẩn này, bọn chúng không tìm phối ngẫu, mỗi một đôi liên thể cũng là một cặp phu thê.
- Về sau, trong tam thánh nhất hung có người đặt cho nó một cái tên, miễn cho việc cứ gọi là dị tộc nhân, bởi vì bản tính của họ tàn nhẫn như lang sói, cho nên được mệnh danh là "Lang Tính Nhân!
Mai Tuyết Yên cuối cùng cũng nói xong.
- Lang Tính Nhân, Lãng Nhân! Ha ha, nguyên lai thế giới này cũng tồn tại những thứ vô sỉ như vậy!
Quân Mạc tà trợn mắt há hốc mồm, buột miệng nói ra. Nằm mơ cũng không ngờ lại có một tin tức lớn như vậy.
- Cái gì? Ngươi thân là thế gia công tử, vậy mà tại sao lại không thể văn nhã một chút trước mặt nữ tử chứ? Ngươi không thấy những lời này rất th* t*c sao?
Khuôn mặt của Mai Tuyết Yên trắng bệch, đôi mắt đẹp mở to, tay chỉ vào Quân Mạc Tà, đứng dậy rất nhanh chỉ kém cướp đường mà đi!
Mai đại mỹ nhân tuy rằng lịch duyệt phong phú, nhưng nằm mơ cũng không nghĩ tới có người lại có hình tượng như vậy, rồi lại so sánh một cách ghê tởm, nghĩ lại ý tứ trong đó thì nàng cũng xấu hổ đến mức muốn ngất đi!
Không thể không nói, Quân Mạc Tà thuận miệng nói cũng rất thỏa đáng! Rất hình tượng! Hình tượng đến mức mà người nào nhớ đến mấy chữ này đều nghĩ đến rất nhiều hình ảnh khó coi.
- Con mẹ nó!
Tinh thần thanh niên dân tộc của Quân Mạc Tà lập tức được kích phát ra, vẻ mặt đầy phẫn nộ, phỉ nhổ, giương nanh múa vuốt, nước miếng văng tung tóe:
- Ta văn nhã tổ tiên bọn nó, bổn công tử hận nhất chính là loại quỷ vô sỉ này! Chính là một bọn vô sỉ, lại có thể nhấc lên phong ba lớn như vậy trên Huyền Huyền đại lục, lại còn làm ra cái gì Đoạt Thiên chi chiến, đoạt con mẹ nó con chim! Làm thiếu gia ta lòng đầy căm phẫn! Bổn côn tử tuyên bố, cả đời này cùng bọn người kia đối nghịch, nếu không thể diệt trừ bọn kia, bổn thiếu gia sau này dùng kê kê đi đường.