: Tiểu Kim
- Bổn công tử từ trước đến nay có nói mình là người tốt sao? Mai cô nương cũng không phải là người thiện lương gì.
Quân Mạc Tà cười cười, tò mò hỏi:
- Xin hỏi cô nương, cô có quan hệ gì với Mai Tôn Giả?
- Mai Tôn Giả?
Mai Tuyết Yên khẽ đảo mắt, trong lòng thầm mắng đồ đần! Cười a a:
- Đó là đại ca của ta.
- Quả nhiên là thế!
Quân Mạc Tà nghĩ thầm trong lòng, hèn gì kỹ năng cũng giống nhau đến thế, con bà nó, bản công tử hai lần bị thiệt đều do Thiên Địa Tù Lung cấp cho, nguyên lai là hai huynh muội, một đôi "Hỏng huynh muội".
(Chỗ này tác giả chơi chữ Mai 梅 và chữ Môi霉 nghĩa là hư hỏng)
Cũng khó trách Quân Mạc Tà nghĩ như thế, dù sao Mai Tôn Giả lúc ở Thiên Phạt Sâm Lâm đã uy h**p toàn bộ quần hùng, nhìn thế nào cũng là nam tử hán đại trượng phu, nghe âm thanh chiến đấu thì cũng thấy rõ là một nam tử dũng mãnh! Mà Mai Tuyết Yên trước mắt lại là nữ tử, hơn nữa lại là nữ nhân mi mục như họa, là giai nhân phong hoa tuyệt đại, hai người so sánh với nhau quả là một trời một vực!
Cho dù Quân Mạc Tà có trí tưởng tượng phong phú đến đâu cũng không thể tưởng tượng được Mai Tuyết Yên trước mặt mình lại là Mai Tôn Giả đã từng ngược đãi bản thân hắn và đánh cho mông của hắn sưng vù ở chiến trường Thiên Phạt Sâm Lâm.
- Quân công tử, nhân loại các ngươi có câu người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám. Bổn tọa nói thẳng, chúng ta tìm ngươi chủ yếu là vì sư phụ của ngươi. Ngươi chắc cũng biết đại khái là vì cái gì, nói càng nhiều thì lại càng tỏ ra Thiên Phạt chúng ta hẹp hòi. Ha ha, nhưng lệnh sư lại là thần long thấy đầu không thấy đuôi, học cứu thiên nhân (học vấn uyên bác).
Mai Tuyết Yên bình tĩnh nói:
- Cho nên, chúng ta muốn biết tin tức của lệnh sư, không hề gây trở ngại chút nào, thỉnh công tử chuyển lời, bổn tọa và lệnh sư có chuyện quan trọng cần thương lượng.
Quân Mạc Tà gật đầu.
- Đương nhiên, nếu Quân công tử không tiện nói thì coi như là ta chưa nói vậy.
Mai Tuyết Yên mỉm cười, lấy lui làm tiến. Không phải là huyền thú của Thiên Phạt Sâm Lâm thì vĩnh viễn sẽ không hiểu được tầm quan trọng của Phạt Thiên Thánh Quả. Cho nên Mai Tuyết Yên ra ngoài lịch lãm nhưng vẫn lựa chọn đi theo Quân Mạc Tà trước, chủ yếu là do lo lắng về chuyện này.
- Uhm, quả thực là có chút bất tiện, đa tạ Mai cô nương thông cảm.
Quân Mạc Tà thuận miệng nói luôn, vừa nói vừa cười rất xấu xa.
Mai Tuyết Yên chán nản một lúc mới nói:
- Quân Mạc Tà, ngươi quả thật không phải quân tử!
Đến lúc này, nàng đã cho Quân Mạc Tà cái mác "người xấu và không quân tử".