Trên đường từ Thiên Nam trở về là lần chật vật thảm hại nhất trong suốt hai kiếp làm người của Quân Mạc Tà. Trước đó, chưa hề có người nào có khả năng đem vị Tà Quân danh chấn thiên hạ đã từng uy h**p hắc bạch lưỡng đạo này đùa bỡn ở trong lòng bàn tay như thế.
Cho dù là tại dị thế này, cũng không có!
Cái loại biệt khuất, sỉ nhục này khiến cho Quân Mạc Tà cuối cùng không thể không trốn vào Hồng Quân tháp đi luyện công để tránh né. Mặc dù vì việc này mà công lực có tiến cảnh thật lớn, nhưng đối với Quân Mạc Tà mà nói, thủy chung cũng là bị người khác bức ép phải tiến vào.
Hoàn toàn không phải do mình chủ động.
Cho nên Quân Mạc Tà luôn luôn muốn tìm kiếm người này, nhưng thủy chung vẫn không biết rốt cuộc là ai đang đối phó mình. Lúc trước vốn xác định là Xà Vương Thiên Tầm ra tay, giờ lại thấy Mai Tuyết Yên này có một thân thực lực đánh tay không kinh thiên địa khấp quỷ thần như thế, hơn nữa bản thân Mai Tuyết Yên đã thừa nhận, rốt cục có thể xác định, chính là do nữ tử thanh lãnh trước mắt này hạ thủ.
Quân Mạc Tà thét dài một tiếng, hoàn toàn không để ý tới đột kích của Mai Tuyết Yên, xoay người bay lên không liên tiếp lộn nhào lùi về phía sau, tiếp đó lại liên tục thay đổi phương hướng năm sáu lần một cách cực kỳ huyền ảo, sau khi hoàn toàn tránh thoát khỏi sự tấn công chặt chẽ dày đặc của Mai Tuyết Yên, cả thân mình mới đột nhiên hạ xuống.
Một khi đã như thế, vậy hãy để ta giáo huấn nha đầu ngươi một lần, để ngươi cũng cảm nhận được tư vị bỗng chốc bị người khác đùa bỡn, thử xem có dễ chịu hay không, có hiểu được thế nào là cực hạn hay không.
Rõ ràng huyền công cao hơn ta, lại hết lần này tới lần khác kiêu ngạo, tự mình quy định không cho phép dùng huyền lực mà chỉ đọ sức đánh tay không.
Lấy sở đoản của mình địch lại sở trường của ta, đây chính là tự mình tìm tai vạ, chẳng thể trách ca ca tâm ngoan thủ lạt, không thương hương tiếc ngọc, lạt thủ tồi hoa a!
Tiếp theo trong nháy mắt, Mai Tuyết Yên đột nhiên cảm thấy được áp lực của cuộc chiến chợt tăng, tăng đến mức độ làm cho mình cũng có chút cảm giác hít thở không thông. Chiêu đầu tiên Quân Mạc Tà xuất động sau khi rơi xuống, vẫn như cũ là đá ra chân phải của hắn. Nhưng chân phải của hắn chiếu theo cổ họng của mình đá tới, đồng thời chân trái lại phát sau mà đến trước, đã tới vị trí "hạ âm" của mình. ("hạ âm" là chỗ nào anh em tự hiểu)
- Vô sỉ. Đê tiện.
Trên mặt Mai Tuyết Yên trở nên lạnh lẽo, thân mình hơi ngửa ra sau, tay phải "xoát" một tiếng giống như thiểm điện bổ xuống, chém lên chân trái của Quân Mạc Tà, lại phát hiện mình hoàn toàn chém vào khoảng không. Hai tay của Quân Mạc Tà cùng lúc đấm tới, tiếng gió rít đập vào tai. Đầu Mai Tuyết Yên khẽ nghiêng sang một bên, thân mình lao về phía trước, đầu gối hung hăng hướng về phía dưới bụng Quân Mạc Tà húc lên. (con bé cũng ác ko kém)
"Phanh" một tiếng, đầu gối hai người va vào nhau cùng một chỗ. Mai Tuyết Yên không nhịn được phải lui về phía sau. Đầu gối của Quân Mạc Tà sau khi cùng nàng va chạm lại không hề di động, tiếp đó lại lật một cái đầy quỷ dị, một cước đá xuống phía đùi của Mai Tuyết Yên.
Đầu gối của Quân đại thiếu chính là hướng về phía trước, nhưng lúc này chân phải của hắn đá ra gót chân lại là hướng lên trời, ngay cả bắp chân của hắn cũng hướng lên trên! Cái này căn bản là cực kỳ bất bình thường, vô cùng trái với lẽ thường. Phải biết rằng, trừ phi chân bị người ta mạnh mẽ bẻ gãy hoặc là bị nhân tố không thể kháng cự nào đó phá hủy, nếu không, tuyệt đối không thể xuất hiện tư thế như vậy.