Biên Tập
-Việc vui mừng là nhà ta cho tới bây giờ đều đi theo chi trưởng hoàng thất, gia gia của ta đối với bệ hạ luôn luôn tận tâm trung thành, Đường gia chúng ta cũng một lòng đi theo bệ hạ.
Đường Nguyên nhíu mày, vẻ mặt buồn rầu nói:
-Gia gia năm đó, luôn cùng bệ hạ kề vai chiến đấu, nếu bệ hạ quả thật muốn đối phó với Quân gia. Gia gia của ta lão ấy sẽ…
Đường Nguyên cắn răng một cái nói tiếp:
-Nhất định là ủng hộ bệ hạ!
-Ta hiểu!
Quân Mạc Tà vỗ bả vai Đường Nguyên trấn an:
-Ta sẽ không làm tổn thương tới lão!
-Cám ơn!
Đường Nguyên trong lòng như bỏ được một tảng đá lớn.
-Oh? Thằng nhóc ngươi học ở đâu cái thói cám ơn nhiều như vậy? Ngươi ngưu a, bây giờ, trong lòng có thể thoải mái một chút rồi chứ?
Quân Mạc Tà liếc mắt nhìn hắn.
-Hắc hắc, hai ta là huynh đệ, vừa rồi ta nói, vốn lời vừa rồi cũng không muốn nói với ngươi, chỉ là, chúng ta là anh em, tất nhiên ta sẽ đứng về phía ngươi.
Tuy nói vậy nhưng thần tình Đường Nguyên cực kỳ nghiêm túc.
-Mập mạp, ngươi cũng biết tâm nguyện của ta chính là muốn người nhà, huynh đệ của ta sống bình an vui vẻ, huynh đệ tự nhiên cũng như là người nhà, nói cảm ơn nhiều làm gì, lại thành người ngoài mất.
Đại thiếu ha ha cười nói.
-Mọi người là hảo huynh đệ, cả đời là hảo huynh đệ.
-Đúng vậy.
Mập mạp khuôn mặt nung núc thịt nguyên bản đang nghiêm túc trong nháy mắt liền chuyển biến, ngượng ngùng gãi gãi đầu. Đột nhiên rất là khẩn trương thốt lên:
-Tam thiếu, chuyện đó ngàn vạn lần không để người nhà ta biết a, càng không thể để Tôn Tiểu Mỹ biết.
Nếu không ca ca ta sẽ không còn mặt mũi nhìn ai nữa.
-Chuyện gì không thể để cho người khác biết? Ngươi nói là chuyện kia, thế thì nguy rồi. Quân Mạc Tà sửng sốt nhẩy dựng lên, ta đang có hứng liền tiết lộ cho nàng biết rồi, ai nha chuyện này, ta còn tưởng hai người các ngươi là bạn đời, không có chuyện gì không thể nói với nhau, ai da! Chuyện này, trách ta, trách ta a! Ta sao lại u tối đần như vậy chứ.
Đường Nguyên lúc đầu cho rằng hắn đang nói đùa, sau lại thấy thần sắc hắn buồn phiền hối hận, không giống với giả vờ, trong lòng không khỏi chậm rãi trầm xuống, khuôn mặt phì nộn chậm rãi biến thành màu đen, thân mình đang dựa vào góc tường, từ từ trượt xuống, hữu khí vô lực mang theo vạn phần hi vọng hỏi:
-Thật sự?
-Đương nhiên là sự thật, việc này ta có thể lừa ngươi sao, ài! Xin lỗi ngươi nha.
Quân Mạc Tà làm ra vẻ mặt hối hận.
Bịch một tiếng, Đường đại thiếu rốt cuộc ngã sõng soài trên mặt đất. Không biết giải quyết thế nào mắt đảo như rang lạc, khóc không ra nước mắt nói:
-Xong rồi…ta xong rồi.
Quân Mạc Tà đau xót nói:
-Hiện tại nhanh chóng đi giải thích, may thì còn kịp, khi ta tới nàng đang chuẩn bị đi đến Đường gia đấy.
-A?
Đường Nguyên thân thể hơn năm trăm cân lại có thể như một cái lý ngư đả đĩnh (cá chép nhảy lên), vẻ mặt như đưa đám qua kỳ sát hạch, ngửa mặt lên trời kêu thảm một tiếng:
-Mẹ của ta ơi, mạng của ta sao khổ như vậy chứ, Tiểu Mỹ a.
Sau đó hắn tựa như lùi lại một chút lấy đà liền giống như một đầu tầu phi thẳng ra ngoài, đông đông đông vài tiếng nổ. Chạy không còn thấy bóng dáng tăm hơi.