Biên Tập
Chỉ thấy trên mặt Tôn Mỹ lở loét trải rộng, mụn đông như rừng, có mười mấy cái mụn cóc hiên ngang mọc đều trên khuôn mặt, cái này không phải là mặt nữ hài tử rồi, thậm chí, không thể được coi là mặt người. Lúc này, duy nhất trên mặt hiện lên đôi mắt đen trắng rõ ràng, đang hung tợn nhìn chằm chằm vào Đường Nguyên, như núi lửa phun trào.
"A…Thượng đế…Lạy chúa tôi!" Quân Mạc Tà đưa hai tay tạo thànhh hình chữ thập để đuổi quỷ, vẻ mặt cảm thán.
Tôn Tiểu Mỹ ở bên cạnh bị hai gia hỏa trêu chọc cơ hồ nổi giận lôi đình, Tôn đại tiểu thư tuy rằng hình thể đã triệt để thay đổi, nhưng tính tình nguyên bản nửa điểm cũng không có thay đổi.
Lúc trước bởi vì việc của Linh Mộng Công Chúa từng bị Quân Mạc Tà mắng cho té tát, trong lòng vẫn có vài phần sợ hãi, nhưng bây giờ thấy thằng này cười nhạo dung mạo của mình, nàng cũng không thể nhẫn nhịn được nữa, nộ khí trùng thiên, không còn lo lắng sợ hãi gì mà hét lớn một tiếng:
-Hai tên hỗn trướng các người có phải muốn tìm chết hay không? Còn không nhanh chóng giúp lão nương nghĩ ra biện pháp, còn có hứng thú ở chỗ này trêu chọc, có phải ngứa da không?
-Hắc hắc, nếu dám trêu chọc, thì phải nắm chắc chữa khỏi mặt ngươi rồi, nếu không nắm chắc, cũng không dám trêu chọc, lấy sự thông tuệ của Tôn đại tiểu thư sao lại không hiểu vậy? Quân Mạc Tà tấm tắc hai tiếng, nghiêng nghiêng đầu nhìn trên nhìn dưới đánh giá:
-Bất quá lúc này Tôn đại tiểu thư rất mỹ lệ, thật sự là khó gặp, nên hảo hảo mà tắm hai con mắt mới được, sau này chỉ sợ sẽ không còn cơ hội thưởng lãm nữa.
Tôn Tiểu Mỹ vừa tức giận vừa nóng nảy, một phen bưng kín mặt, giậm giậm chân, đột nhiên tung ra một cước, thẳng mông Đường Nguyên, cả giận nói:
-Đường mập mạp, ngươi đưa huynh đệ của ngươi tới để nhìn lão nương rồi chê cười hay là trị mặt cho lão nương vậy? Ngươi xem ta là người gì thế!
Đường Nguyên bị mắng mỏ, ôm mông cầu xin nói:
-Tam thiếu, ngài nhanh chóng bắt đầu hộ ta cái, đáng thương ca ca ta mấy ngày nay bị bà nương này làm cho điên rồi, khỏi phải nói phong lưu khoái hoạt, ngay cả cơm cũng không có mà ăn.
Quân Mạc Tà cười hắc hắc, búng tay ba phát. Vẻ mặt tươi cười nói:
-Thật đúng là danh phù kỳ thực ma quỷ diện, thiên sứ dáng người a…
Đường Nguyên vù một tiếng chạy nhanh ra ngoài:
-Ta đi an bài hội đấu giá mang kim ngân đến nhé. Tam thiếu người từ từ trị liệu, ta tin tưởng ngươi nhất định thuốc đến bệnh trừ.
-Ta kháo! Ngươi cứ như vậy đem lão bà của ngươi giao cho ta? Ngươi thật đúng là yên tâm nha.
Quân Mạc Tà kêu thảm một tiếng, một mình một người đối diện với gương mặt đáng sợ, Quân đại thiếu tuy rằng dũng khí ngút trời, nhưng trong lòng âm thầm lạnh run.
-Ha ha...Vợ của bạn không thể chạm, đối với đại thiếu điểm ấy ta tin tưởng sẽ không có chuyện gì? Hơn nữa, nếu mặt của nàng xinh đẹp, ta còn lo lắng khi giao cho đại sắc lang ngươi, bất quá hiện tại ngươi mà để ý tới mới coi như ngươi có đại bổn sự...