Biên Tập
Khi Đường Nguyên tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau. Mập mạp lặng lẽ mở mắt, lăn lộn bò dậy. Hét lớn một tiếng:
-Ta kháo, con bà ngoại nó, hảo tử, lại dám ám toán Đường gia gia ngươi, chờ Đường gia gia ngươi đi!
Vừa mắng xong, hắn lại ôm đầu r*n r*.
Đây là thống khổ của việc say rượu mang lại, ngay cả cái đầu to của hắn cũng khó có thể thừa nhận.
"Bịch" một tiếng, mùi rượu tản ra bốn phía, một chén rượu thơm ngon đặt ngay dưới mũi hắn. Tiếp theo là nghe thấy thanh âm Quân Mạc Tà:
-Tỉnh rồi à? Say rượu uống chén cho tỉnh đi.
Đường Nguyên nôn khan một tiếng, nước mắt lưng tròng:
-Tam thiếu, thân ca ca của ta, ngươi đừng dầy vò ta nữa mà, huynh đệ ngươi có thể đã đánh mất phong phạm rồi.
-Hiện tại rửa mặt đi, sau đó chắc chắn sẽ thấy thanh tỉnh hơn, lúc đó tìm ta nói chuyện, ta có vài lời nói với ngươi.
Quân Mạc Tà hừ một tiếng, trừng mắt liếc hắn một cái nói:
-Ngươi thật sự càng ngày càng có tiền đồ!
Đường Nguyên hắc hắc cười ngây ngô ( như thằng ngố), nhanh như chớp chạy đi, rất nhanh có thị nữ bưng nước rửa mặt tới. Mập mạp cự tuyệt nước ấm thị nữ mang tới, trực tiếp đem cái đầu to của mình ngâm trong nước lạnh. Nửa ngày sau mới ngẩng lên, lắc lắc cái đầu, nước văng khắp bốn phía trên mặt đất. Lúc này hắn mới nhận khăn mặt cẩn thận lau rửa. Xong rồi liền phất tay ra lệnh cho thị nữ lui ra ngoài.
Đường Nguyên lúc này mới nhìn Quân Mạc Tà, nhếch miệng cười:
-Tam thiếu a, ngày hôm qua quả thật ta uống say quá!
-Ân, cũng thật là, ngày hôm qua uống không ít thật.
Quân Mạc Tà gật gật đầu nói tiếp
-Hiện tại đầu còn đau không?
-Đã hết đau rồi, nhưng chuyện tối ngày hôm qua, ta lại không nhớ được gì cả? Mới vừa rồi còn nhớ, rõ ràng là có chuyện gì rất trọng yếu mà, làm sao đột nhiên không nhớ rõ là sao.
Đường Nguyên nghiêng đầu vẻ mặt buồn rầu nói.
-Không nhớ nổi thì thôi, cũng không có chuyện gì quan trọng cả.
Quân Mạc Tà thở dài một tiếng. Gật đầu không nói. Nếu mập mạp sau khi tỉnh dậy một mực truy vấn, Quân Mạc Tà còn có chút yên tâm, nhưng Đường Nguyên tỉnh dậy chỉ nói: "Cũng không nhớ gì cả".
Quân Mạc Tà lập tức xác định: Thằng ngốc này căn bản không nhớ gì thật chứ, nếu không vừa tỉnh dậy sao nói câu kia! Chẳng qua hắn cũng không muốn nhắc tới. Ít nhất là lúc này không muốn nhắc tới mà thôi. Bởi vì đại thiếu biết, Đường Nguyên cũng biết, loại sự tình này hai người đều biết không nói ra sẽ tốt hơn, nếu mà đương trường nói ra, cũng thật sự rất xấu hổ, vô luận thời gian, địa điểm, nhân vật, đối tượng đều không thích hợp.
Mập mạp không chỉ lưu lại mặt mũi cho chính mình, mà còn lưu lại mặt mũi cho Quân Mạc Tà. Dù sao chuyện xảy ra cũng ở bên trong Độc Cô thế gia, mà Quân Mạc Tà cũng đã được xác định là con rể tương lai. Biến cố này tuy rằng xảy ra ở Độc Cô thế gia, nhưng vì huynh đệ, Đường Nguyên không thể biểu lộ cái gì. Ít nhất là lúc này không thích hợp.