Biên Tập
Lão gia tử lần này cực kỳ tức giận, như con sóng cuồn cuồn cuốn rít gào không dứt, thần tình rất kích động, đầy một bụng tức giận.
Đại tướng quân Độc Cô Vô Địch cũng đồng dạng rất là căm giận, cơ mặt giật giật, hai má phình lên nhảy thình thịch. Cũng giận không thể kiềm chế nổi! Nữ nhân Tiểu Nghệ thật vất vả mới kiếm được một lang quân như ý. Trong khoảng thời gian này xem ra, Quân Mạc Tà cũng là nhân trung long phượng, Độc Cô Vô Địch tuy rằng lộ vẻ không vừa ý, nhưng trong lòng đã chấp nhận từ lâu.
Huống chi nữ nhân nhà mình chính là ôm cái bụng lớn nghênh ngang qua cửa thành, ngoại trừ Quân Mạc Tà, có nhà nào dám rước về? Một phen gây sức ép, thật vất vả mới làm thỏa đáng chuyện này, cha vợ là ta đang ở một bên cao hứng, phấn chấn uống rượu, hơn nữa Quân Mạc Tà còn đáp ứng trị liệu vết thương cũ của lão cha. Điều này đối với Độc Cô thế gia mà nói quả thực là song hỷ lâm môn, niềm vui nối tiếp niềm vui!
Hết lần này tới lần khác trong thời khắc mấu chốt này, vị cháu trai của phu nhân có âm mưu đem nữ tế tương lai đẩy xuống hố phân. Độc Cô Vô Địch lau mồ hôi lạnh. May mắn lần này đẩy xuống là Đường Nguyên, nếu mà thật sự là Quân Mạc Tà thì xong rồi…
Độc Cô Vô Địch quả thực không thể tưởng tượng sẽ phát sinh ra chuyện gì! Ít nhất có thể khẳng định, khuê nữ Độc Cô Tiểu Nghệ một phen tâm tư hoàn toàn như nước trôi rồi, cha già trúng thương vài thập niên không có hi vọng nữa, chỉ sợ Quân Chiến Thiên chắc chắn một trăm phần trăm sẽ khởi binh đến tấn công! Dựa theo tính tình của Quân Chiến Thiên, há có thể để cho cháu mình chịu tình huống vô cùng nhục nhã như thế?
Bởi vì có một câu nói là "sĩ khả sát bất khả nhục"!
Hai nhà tất nhiên là một sống một chết, cục diện sớm sụp đổ!
Phụ tử hai người gào rống một hồi, chỉ thấy nội viện đại loạn, một đội quân tóc dài xếp thành hàng đi ra.
- Sáng sớm, ông cháu các ngươi phát điên vì cái gì vậy? Cũng là lão phu nhân lên tiếng chất vấn đầu tiên.
- Lão tử hôm nay không chỉ nổi điên! Còn muốn giết người!
Độc Cô Tung Hoành nhảy dựng lên mắng: cái gì vậy!
Lão phu nhân trừng mắt, đang muốn phát hỏa, đột nhiên phía sau xuất hiện một phụ nhân ăn mặc đẹp đẽ quý phái, gương mặt thanh tú vọt tới, vẻ mặt kinh hoàng:
-Tiểu Lưu… Ngươi làm sao vậy? Tại sao ngươi lại nằm trên mặt đất?
Kêu nửa ngày, vẫn thấy Hoàng Thư Lưu hôn mê bất tỉnh. Nàng ta không khỏi kinh hoàng ngẩng đầu lên hỏi:
-Lão gia, lão gia có chuyện gì xảy ra vậy?
-Chuyện gì xảy ra hả? Hỏi cháu ngươi đi! Hoàng gia các người, được giáo dục tốt nhỉ! Bản thân ta thật không nghĩ tới, Hoàng gia các ngươi không ngờ âm mưu thâm sâu như vậy! Hảo tâm kế, hảo tâm kế a!
Độc Cô Vô Địch dùng tay chém một phát vào không khí, khuôn mặt lạnh lùng khiển trách.
Quân Mạc Tà nhìn thấy bọn họ người một nhà tranh cãi ầm ĩ, cảm thấy không kiên nhẫn được nữa, hơn nữa thủy chung chính mình vẫn còn là ngoại nhân, cho nên hắn đành nhấc chân đi ra ngoài, mới đi được hai bước, đột nhiên dừng lại, xoay người, chỉ tay xuống chỗ Hoàng Thư Lưu đang nằm dưới đất nói:
-Người này, tại chỗ này xem như là cấp cho Độc Cô thế gia mặt mũi! Ta sẽ không đích thân động thủ! Nhưng hắn nhất địch phải chết! Chuyện này, tuyệt đối không phải thương lượng! Nếu Hoàng gia có gì không phục, ta Quân Mạc Tà nguyện ý cùng bọn họ lý luận!
-Hắn không nên hãm hại huynh đệ của ta! Ta mặc kệ trước kia hắn có làm chuyện gì, cũng không quản lúc trước hắn có hay không thiện lương trung hậu, nhưng, chỉ cần chuyện hôm nay, hắn tội muôn lần chết không thể thoát được! Huynh đệ của ta, ai dám làm nhục? Thương thiên cũng không được! Mặt khác, ta cũng chưa biết mập mạp trả hậu lễ này như thế nào. Như thế nào xử Hoàng gia, ta không đoán được tâm tư của hắn, nhưng ta hoàn toàn ủng hộ hắn, lời của ta chỉ có thế!
Khẩu khí lành lạnh, băng hàn, lãnh khốc; hắn thản nhiên nói mấy câu, giống như quân vương ở trên cao, tuyên bố tuyệt sát lệnh đối với một người vậy!