Biên Tập
Quân Mạc Tà vươn người đứng thẳng lên, trên mặt mang nụ cưởi khẩy. Nhìn chằm chằm Độc Cô Vô Địch nói:
- Không chỉ riêng Độc Cô thế gia, cho dù có là Thiên Vương lão tử. Cũng không được! Mặt mũi vậy ta cấp không nổi, càng không thể cấp!
Độc Cô Vô Địch mấp máy môi mấy lần, khó xử nói:
- Chẳng lẽ không thể? Huống chi Đường công tử cũng không có…
- Thỉnh bá phụ, không cần nói nữa, người cùng tam thúc có giao tình, hơn nữa còn là huynh đệ sinh tử. Ta chỉ hỏi bá phụ một câu, nếu ta ví dụ: Tam thúc Quân Vô Ý cùng với người đi ra ngoài, lại bị người ta âm mưu quẳng xuống hố phân, người sẽ xử lý như thế nào?
Quân Mạc Tà lạnh lùng hỏi.
- ĐC mẹ nó! Thằng nào dám? Lão tử diệt cả nhà của hắn!
Độc Cô Vô Địch giận dữ nói:
Thằng nào dám đối phó tam đệ của ta?
- Vậy bá phụ còn khuyên ta buông tha được sao?
Quân Mạc Tà khó hiểu nhìn hắn, trên mặt mặc dù vẫn lãnh tuấn, nhưng trong lòng có đôi chút khoái ý, Độc Cô đại tướng quân nói vậy thủy chung là có thể giao người.
Độc Cô Vô Địch nhất thời cứng họng, một câu cầu tình cũng không thể nói ra được.
Đặt mình trong hoàn cảnh người khác, trời đất chứng giám, đúng là người đồng quan điểm!
Quân Mạc Tà ánh mắt như lưỡi dao nhìn Hoàng Thư Lưu nói:
- Huống chi, hắn đã làm như vậy, tất nhiên còn có lý do của hắn! Chẳng lẽ bá phụ không muốn biết nguyên nhân sao?
- Không! Không phải ta làm! Vì cái gì các ngươi liền khẳng định là ta làm? Đường Nguyên kia chính mình không cẩn thận rơi xuống hố phân, làm gì có chuyện liên quan tới ta chứ? Vì cái gì các ngươi nhất định đem tội danh này chụp lên đầu ta?
Hoàng Thư Lưu đột nhiên nhẩy dựng lên, nước miếng văng khắp nơi. Hắn biết vô luận là Độc cô gia hay là Quân gia, thậm chí là Đường gia, đều không phải là thứ Hoàng gia nhà mình có thể trêu chọc được.
Nếu quả thực tội danh này gắn lên người, vậy thì tiêu đời nhà ma rồi, thậm chí Hoàng gia nếu động một tí có thể có nguy cơ bị diệt.
Quân Mạc Tà đột nhiên khẽ vươn tay, ấn đầu của hắn xuống. Động tác cũng không nhanh, Hoàng Thư Lưu động thân, thậm chí toàn lực né tránh, nhưng hết lần này đến lần khác vẫn không tránh thoát.
Trơ mắt nhìn tay phải Quân Mạc Tà ấn lên đầu mình, một cỗ lực lượng to lớn khó có thể kháng cự truyền tới, thân thể muốn di động một chút cũng không thể được.
Ngay sau đó tựa hồ toàn thân mình mỗi phương vị đều không chịu theo sự điều khiển của chính mình, ngay cả mắt cũng không thể nhắm lại, bên tai vang lên âm thanh của Quân Mạc Tà:
- Mở to hai mắt ra, nhìn ta!
Hoàng Thư Lưu không tự chủ được mở to hai con mắt nhìn lại, chỉ thấy nhất thời trước mắt mình xuất hiện một đôi con mắt, đôi con mắt ấy chậm rãi biến thành hai cái hồ sâu không thấy đáy, đột nhiên có loại cảm giác ngất ngây thần chí mơ hồ thật vi diệu, càng ngày càng giống như đang nằm mơ, Hoàng Thư Lưu cố gắng hết sức giãy dụa thoát ra, nhưng đột nhiên phát hiện ra, đôi con mắt tựa như hố sâu không ngờ lại biến thành ánh sao giữa mênh mông thiên không.