Độc Cô Tiểu Nghệ đã khôi phục lại vẻ hoạt bát, dáng người thon thả yểu điệu đi đằng sau, khi liếc mắt thấy Quân Mạc Tà, nàng còn thè lưỡi, đánh mắt, ý bảo: Cẩn thận nha.
- Người kia là Quân Mạc Tà sao? Đứng ra đây cho lão nhân gia ta xem xem! Xem ngọn nguồn là nhân vật anh hùng nào mà có thể làm mê mẩn cháu gái ta như vậy!
Lão phu nhân đi tới, sau đó đứng ở trước mặt Quân Mạc Tà. Dường như đang oán giận vì tên tiểu tử này đã lừa gạt tâm hồn thiếu nữ của tôn nữ nhà mình vậy.
Quân Mạc Tà toát mồ hôi, chung quy có câu nói cả ổ nhà Độc Cô gia đều là lưu manh, quả thực là có đạo lý của nó. Một vị Lão phu nhân lại có thể bưu hãn như vậy! Độc Cô Tiểu Nghệ lớn lên trong một gia đình như vậy, có thể dễ dàng lớn lên bằng từng này, thực sự không dễ dàng gì, muốn không bưu hãn cũng khó.
Không làm sao được, hắn đành phải đứng lên nói:
- Chính là tiểu sinh.
- Ừm. Người kia là Đường Nguyên sao?
Lão phu nhân lại nói.
- Đúng vậy ạ.
Mập mạp vội khom người thi lễ.
Lão phu nhân mỉm cười nói:
- Tài thần mới nổi của kinh thành. Quả nhiên bất phàm!
Gì? Tài thần của kinh thành? Mập mạp từ lúc nào đã được phong ngoại hiệu vậy? Quân Mạc Tà khẽ giật mình nhìn Đường mập mạp có phần nghiền ngẫm nhếch nhếch miệng. Nhưng mà ngẫm lại cũng khó trách. Mập mạp hiện tại chính là quý tộc a. Giá trị con người cũng đã có ba ức, thật sự cũng không sai!
Đang còn oán thầm, đã thấy Lão phu nhân phất phất tay nói:
- Các ngươi bảy con thỏ nhỏ chết kia ra ngoài chơi đùa với Đường đại công tử đi, ở đây không có chuyện của các ngươi. Mau hảo hảo mà đi đãi khách đi.
Bảy vị anh hùng hào kiệt này vội vàng đáp ứng một tiếng. Cùng tiến lên dẫn Đường mập mạp ra ngàoi, bộ dạng rất vội vã giống như phía sau có chó đuổi vậy, có thể tính là được giải phóng cũng không quá.
- Không cần phải khách khí. Ngồi đi.
Độc Cô lão phu nhân gật gật đầu, xoay người ngồi trên ghế thái sư, sau đó để Độc Cô Tung Hoành bố con hai người cùng ngồi xuống. Nhất bang nương tử quân đều đứng ở sau lưng Lão phu nhân, cả đám đều dùng ánh mắt của trượng mẫu nhìn chằm chằm con rể, rất hiếu kỳ, một tên tiểu tử thanh danh bừa bãi như thế sao lại có thể làm cho tâm hồn thiếu nữ của nha đầu nhà mình điên đảo.
Nhất là một vị phu nhân đứng bên tay trái Lão phu nhân, càng nhìn không chuyển mắt.
Đám người vừa vào, Độc Cô Tung Hoành cùng Độc Cô Vô Địch lập tức mất đi khí thể tàn nhẫn tòa sơn điêu, trở nên câm như hến, cơ hồ nói cũng không dám lớn tiếng.
- Quân Mạc Tà, ừ tiểu tử này rất tốt, rất tốt. Còn là một tiểu tử rất tuấn tú nữa.
Lão phu nhân khen ngợi một câu, sau đó nói với mọi người:
- Các ngươi nhìn đi, cái mũi với con mắt của tiểu tử này thật sự giống rất nhiều người nha.
Chúng phu nhân đều gật đầu. Cùng phụ họa.
Đầu Quân Mạc Tà tràn đầy mồ hôi: gì? Cái gì mà nói bộ dáng này giống rất nhiều người. Hóa ra nói ca ca ta không phải người à. Bộ dạng này thì làm sao? Hơn nữa vì sao kêu là cái mũi với con mắt? Cái mũi nếu không dài hơn cái lỗ tai thì có thể nhìn sao? Đây chính là lời khen hay là sỉ nhục ta vậy?