Mới tiến đến đại đường, Quân Mạc Tà đột nhiên có một loại cảm giác sơn dương lạc vào bầy hổ!
Người ngồi ở trên chính đường, Độc Cô Tung Hoành khoác một chiếc trường bào làm bằng da hổ, hùng cứ ở phía trên, thân thể hơi cúi xuống, lão từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt như chim ưng tọa trên một ngọn núi, chỉ nhìn liếc qua cũng biết khí thế này không phải giả bộ.
Độc Cô Vô Địch đại tướng quân trừng mắt ngưu, tay đè chuôi kiếm, hùng hổ đứng sừng sững phía trước Độc Cô lão gia tử, vẻ mặt nghiêm túc giống như quan đang thẩm tra gian tế vậy. Tuy trên mặt không có rỗ, thế nhưng thần sắc này giống như nhất Đại Ma Tử trong Bát Đại Kim Cương.
Hai bên có bảy đại hán vạm vỡ lưng hùm vai gấu, cả đám đều đang xoa xoa tay. Đúng là bát đại kim võng đang ngồi! Tràng diện này cũng thái quá quá đi.
Nếu như vào lúc này Độc Cô Tung Hoành nói một câu: "Thiên vương cái địa hổ?” Như vậy Quân Mạc Tà lập tức sẽ phản xạ có điều kiện nói ra một câu: “Bảo tháp trấn hà yêu!” Về phần vế sau cái gì mà...Cáp cáp. Không phải là đang buổi trưa thế nhưng mặt mũi ai cũng đỏ lên.
Nhưng mà thế thì sao, cho dù có lạc vào sơn trại cũng tốt, khẳng định là không thể nào có câu như "Thiên vương cái địa hổ"!
Hơn nữa chính là sau nửa ngày không có ai mở miệng. Hào khí đúng là rất trầm, đủ mọi loại ánh mắt hung ác chăm chú nhìn lên khuôn mặt Quân Mạc Tà, Đường Nguyên Đường mập mạp ở phía sau hắn lại run rẩy không thôi, môi xanh mặt trắng, cảm giác như không chèo chống được tới nơi.
Thật lâu sau Độc Cô Tung Hoành mới hét lớn một tiếng:
- Hừ, Quân Mạc Tà?
Còn đắm chìm trong hồi ức anh tuấn tiêu sái, Quân Đại thiếu gia túc trí đa mưu cơ hồ là khẽ phất vạt áo, không tự chủ thốt ra:
- Bảo tháp trấn... Ách, bái kiến Độc Cô lão đại nhân.
- Bảo tháp trấn? Đây là cái địa phương gì?
Độc Cô gia cùng chín hán tử vạm vỡ đồng thời không hiểu nghĩ: “Quân tiểu tử, ngươi đang ở Độc Cô gia ta lại nói cái gì bảo tháp trấn, tiểu tử ngươi rốt cuộc đang vui đùa gì vậy?”
- Ách, bảo tháp trấn kia, nói rất đúng.
Con mắt Quân Mạc Tà một hồi đảo loạn:
- Đúng là vừa rồi mới tiến vào đại sảnh, ta rõ ràng cảm nhận được bàng đại khí thế của lão nhân gia ngài thuần chánh như núi, tựu giống như một tòa bảo tháp đỉnh thiên lập địa, thoáng cái đã trấn trụ ta. Ừm. Chính là ý tứ này.
Khuôn mặt già nua của Độc Cô Tung Hoành lập tức trở nên vui vẻ, nhếch môi muốn cười, nhưng lại nhịn xuống, vẻ mặt trang nghiêm đầy khó chịu nói:
- Hừ? Lão nhân gia ta thật sự uy vũ như vậy sao?
- Là thật, là thật mà, lão nhân gia ngài được kêu là uy vũ, thật sự là cực kỳ uy vũ a.
Quân Mạc Tà giơ lên ngón cái.
- Quả nhiên là hảo tiểu tử, rất có điểm nhãn lực độc đáo.
Độc Cô Tung Hoành cười rất sảng khoái, râu quai nón giống như cương châm rung lên, nói:
- Miệng nhỏ cũng đủ ngọt đấy.