Hoa Hạ cổ quốc có bốn đại phát minh nổi tiếng. Trăm nhà đua tiếng vô cùng hưng thịnh. Tần hoàng, Hán Vũ bá đạo! Một đời thiên kiêu Thành Cát Tư Hãn, cơ hồ chinh phục cả thế giới!
Thế nhưng sau này lại bị đám hủ nho tự cao tự đại, mang theo tư tưởng hẹp hòi trực tiếp thực hiện chính sách bế quan toả cảng, mà kẻ thù bên ngoài lại phát triển cực nhanh. Chính mình chỉ biết bảo thủ, để cho người khác đem phát minh của mình phát triển lên, sau đó lại đem những thứ đó đi đánh lại mình, rốt cuộc bị tổn thất nặng nề! Khiến cho thẳng tới hiện tại, vô luận là quân sự hay kinh tế, đều bị rớt lại phía sau. Đều phải đau khổ theo đuôi người ta, mà không thể vượt lên trở thành nước đứng đầu!
Chuyện nhân quả này, đều là do đám đại nho uyên bác kia gây nên, tuyệt đối không thể bỏ qua "công lao" của đám người đó!
Những người này là người xấu sao? Không phải! Nguyên một đám bọn họ chỉ là cổ hủ, tính tình cô lậu cao ngạo. Nhân phẩm không thể chê, bọn họ đều là người thuần khiết, người tốt. Nhưng bọn họ lại là đầu sỏ trực tiếp làm cho quốc gia rớt lai phía sau.
Mỗi khi nhớ tới đoạn lịch sử tràn đầy bi ai này, Quân Mạc Tà đều có chút thở dài.
Người tốt làm hại thế gian, không ngờ hậu quả so với người xấu còn thảm hơn.
Đây là đạo lý gì? Nếu như nói những lời này, đại đa số người đều líu lưỡi không thể nào tin.
Thế nhưng, đây cũng là sự thật mà lịch sử đã chứng minh!
Không thể gạt bỏ, là sự thật không cách nào phai mờ!
Chính như Mai Cao Tiết, Khổng Lệnh Dương đám người là người tốt sao? Đúng! Điểm này không ai có thể phủ nhận, đều không thể phủ nhận. Thế nhưng bởi vì hai người này là người tốt, bởi vì bọn họ tự coi mình là lưu danh thiên cổ, nhưng lại làm cho mấy trăm vạn người của Thiên Hương quốc bị bọn hắn hại!
Công cùng với tội, nên dùng tiêu chuẩn gì để đo đây?
Quân Mạc Tà lại có cảm giác buồn vu vơ, lẩm bẩm:
- Hoặc là bản thân mình có lập trường quái dị! Trên thực tế mỗi một người làm những chuyện như vậy, tại trong mắt hắn đều là vạn lần chính xác. Ai có thể nghĩ chu toàn được đây? Nếu như thực sự phải chu đáo, duy chỉ có một loại người mới có thể làm được, đó chính là kẻ tầm thường!
- Cho nên chúng ta phải tin tưởng vào bản thân.
Quân Mạc Tà trầm trọng nói:
- Không cần phải quan tâm tới đám vô dụng kia. Trên cái thế giới này, không có bất luận kẻ nào có thể quấy nhiễu quyết định của chúng ta! Bất luận kẻ nào cũng không được! Cho nên nàng cứ yên tâm, ta sẽ không để cho nàng chịu khổ, cũng sẽ không để cho đám người muốn phá hoại sống khá đâu.
Quản Thanh Hàn khẽ thở dài. Lời nói của Quân Mạc Tà dường như phế ngôn, thế nhưng thực sự lại có đạo lý, tựa hồ như tràn đầy chính nghĩa, tóm lại, bản thân mình nghe xong cũng không hiểu được phân nửa.
- Không nói tới những thứ kia nữa, hôm nay tới tìm ta có chuyện gì không?
Quản Thanh Hàn phục hồi lại tinh thần hỏi.
- Cũng không có chuyện gì đặc biệt, chẳng qua là vừa mới nghe nàng thổi một khúc tiêu, cho nên ta tới thăm một chút, nhưng vừa rồi qua thư phòng của gia gia, trong nội tâm của ta có chút hoang mang.
Quân Mạc Tà giản lược kể lại mạng lưới tình báo của Quân gia. Cuối cùng nói: