- Chắc chưa?
Quân Mạc Tà hung dữ trừng mắt nói:
- Đừng tưởng rằng tiểu tử ngươi ở vị thế trung gian kiếm lời ta không biết, lần này chỉ là cái răn dạy nho nhỏ! Một lọ một trăm viên, đấu giá cơ bản là một trăm vạn lượng bạc một viên, ngươi dùng hẳn 50 viên. Tính gấp đôi chính là còn nhẹ! Ngươi phải ngoan ngoãn nôn ra một trăm triệu lượng bạc cho lão tử.
Phốc một tiếng, Đường Nguyên ngửa mặt lên trời miệng sùi bọt mép toàn thân co rút lại.
Quân Mạc Tà không thèm để ý tới, nói:
- Ta đếm tới ba, nếu như ngươi không đứng lên, ta sẽ trở mình đó! Chỉ cần ngươi có bạc nộp lên, cho dù có ngất lâu đến đâu cũng không sao.
Lần này Quân Mạc Tà còn chưa kịp đếm. Đường Nguyên đã vô cùng linh hoạt nhảy dựng lên, nói:
- Không cần ngài phải phiền toái như vậy, ta nộp còn không được sao? Tam thiếu, ngươi thật là tàn nhẫn a, há mồm ra là muốn một trăm triệu! Ta tổng cộng cũng chỉ có không đến ba trăm triệu.
Hắn nhe răng nhếch miệng phẫn nộ nói, đột nhiên Đường Nguyên cảm thấy mình đã lỡ miệng.
- Gì? Ba trăm triệu? DKM, Đường Nguyên ngươi thật đúng là vênh váo nha, ngươi đã ăn no bụng rồi a! Ta xxx nhà ngươi! Ngươi lại có thể một mình tham ô ba trăm triệu! Hiện tại ta cho ngươi hai lựa chọn, thứ nhất, đem ba trăm triệu ngươi tham ô hoàn toàn nôn ra. Thứ hai, buổi tối theo ta tới Độc Cô thế gia!
Quân Mạc Tà hung dữ như muốn ăn thịt người nói.
Nếu như dựa theo cổ phần mà gia hỏa này có. Hắn giữ hai phần, như vậy không thể có số bạc lớn như vậy. Đường Nguyên chỉ có tầm một trăm lẻ tám triệu là cùng, Quân Mạc Tà không ngờ mập mạp này lại lén lút bỏ túi ba trăm triệu, phóng mắt ra cả Thiên Hương đế quốc cũng chưa chắc đã có mấy người có tiền tài kh*ng b* như vậy. Mập mạp thoáng cái phải rao ra số tiền này, thực đúng là cực kỳ khó chịu.
- Còn không dễ dàng chọn? Chúng ta một đời là huynh đệ, tự nhiên ngươi ở đâu ta theo đó. Cho dù là vào đầm rồng hang hổ, huynh đệ cũng nghĩa bất dung từ! Không phải chỉ là một cái Độc Cô thế gia sao? Ta đi! Ân, a? Độc Cô thế gia?
Đường Nguyên dõng dạc vỗ ngực, vội vàng hứa hẹn. Thế nhưng chưa nói hết lời mới hiểu ra mấy từ Độc Cô thế gia, không khỏi toàn thân run rẩy, đau khổ nói:
- Tam thiếu à, không phải huynh đệ không trượng nghĩa, nhưng thực sự tối nay ta có chút việc nhất định phải xử lý.
- Thực sao? Ta tin tưởng ngươi có thể tùy cơ ứng biến! Cũng tin tưởng ngươi nhất định sẽ theo giúp ta.
Quân Mạc Tà ha ha cười nói.
- Thực sự mà, thật không thể đi được.
Mập mạp thấy hắn cười cười, còn tưởng rằng có thể chuyển biến.
- Ngươi đã có chuyện, vậy ta không ép buộc, mau đưa ra đây ba trăm triệu đi!
Quân Mạc Tà duỗi ba ngón tay ra.
- Đại ca, chuyện của ta cũng không quan trọng lắm, đi tới Độc Cô gia mới là chính sự, ta có thể không đi sao! Ta cầu còn không được ấy chứ! Lão tử sẽ đem một thân thịt béo này bán cho Độc Cô thế gia, chẳng lẽ còn bọn họ thực sự dám ăn sao!