Mộ Tuyết Đồng một tay gắt gao kéo tiểu công chúa Hàn Yên Mộng, dùng hết toàn bộ lực lượng c*̉a hắn, ở trên mặt tuyết trắng liều mạng chạy như bay. Hắn thậm chí còn không dám quay mắt lại nhìn một cái, bời vì hắn biết, chỉ cần mình vừa quay đầu lại, cho dù chỉ là trong nháy mắt, tốc độ liền khó tránh khỏi bị giảm bớt, chỉ sợ dù chỉ là thời gian trong nháy mắt này, c*̃ng là có khả năng bị đuổi theo, như vậy thì bọn người Tam trưởng lão hy sinh sẽ toàn bộ trở thành vô nghĩa!
Cho nên hắn buồn bực, trong lòng bi phẫn mà chạy trốn, toàn lực chạy trốn!
Từ phía sau rất xa truyền đến một tiếng nổ mạnh, đó là do cao thủ Thần Huyền dùng hết toàn lực c*̉a mình, thậm chí mỗi phân tiền năng, kiệt lực mà công kích địch nhân mới có thể phóng ra huyền lực có tính nổ mạnh! Mộ Tuyết Đồng thân mình tuy rằng chỉ là Thiên Huyền cảnh giới, nhưng hắn là danh gia đệ tử. Ngân Thành lại có nhiều Thần Huyền cao thủ, tiếng động như này hắn chính là hiểu rất rõ ràng.
Theo đó, tiếng cười thê lương c*̉a Tam trưởng lão từ xa xa truyền đến:
- Tiêu Hành Vân, lần này có thể thỏa nguyện rồi chứ? Ha ha ha…
Thanh âm c*̉a Tiêu Hành Vân cuồng nộ vang lên:
- Liều Mạng? Mọi người toàn lực ra tay, chém hắn cho ta!
Tiếp theo đó là một trận âm thanh dị thường hỗn loạn do binh khí giao kích vang lên. Nhưng vì khoảng cách quá xa, âm lượng c*̃ng hơi yếu. Lại có một tiếng kêu bi thảm vang lên thật dài, vang vọng Tuyết Phong, sau đó là thanh âm kiên quyết c*̉a Tam trưởng lão:
- Đến đây đi, c*̀ng ta lên đường đi! Ha ha ha…
- Ầm!
Một tiếng nổ mạnh kịch liệt, theo đó là liên tiếp tiếng kinh hô thảm thiết.
Mộ Tuyết Đồng trong mắt nước mắt ào ào tuôn rơi.
Hắn biết.
Tam trưởng lão Hàn Phi Vân đã tan xương nát thịt, tự bạo rồi!
Vì kéo dài thời gian, dùng hết khả năng để kéo dài, Tam trưởng lão cuối c*̀ng ngay cả thân thể c*̃ng không hề lưu lại…
Mộ Tuyết Đồng mang theo Hàn Yên Mộng phi thân sưu sưu liên tục xuyên qua rừng tùng rậm rạp, liên tiếp ở ba phương hướng đều để lại dấu chân, sau đó hít một hơi, phát huy toàn bộ công lực, giống như sao băng vụt bay, trực tiếp vọt qua tám trượng khoảng không, dừng lại không ngừng mang theo Hàn Yên Mộng rơi vào dưới vách núi phía trước, hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa.
Ở chỗ này cố ý bố trí ngụy trang mới là biện pháp thoát thân tốt nhất!
Chỉ một lát sau, Tiêu Hành Vân nhẹ bay rất nhanh tới đây, cẩn thận xem kỹ xung quanh một phen, nồi giận vung tay lên:
- Lục soát cẩn thận! Trên mặt tuyết có dấu chân, bọn chúng tuyệt đối trốn không xa! Chia ra ba đường cẩn thận tìm tòi, hiện giờ chỉ còn lại mấy tên tiểu tặc này, không đáng để lại hậu hoạn, lục soát mỗi một tấc đất cho ta! Dù phải đào sâu ba thước c*̃ng phải tìm ra bọn chúng! Nếu phát hiện, c*̃ng không cần lưu lại người sống, giết không tha!
Quân Mạc Tà Quân đại thiếu gia ngủ một giấc thật ngon, thẳng tới giữa trưa ngày hôm sau mới tỉnh dậy. Trong cảm giác quả nhiên là đã lâu không có ngủ đã ghiền như vậy.
Khả Nhi vì hắn trông cửa, tiểu nha đầu này chính là tương đối tận chức tận trách, bất kỳ kẻ nào c*̃ng không cho phép đi vào quấy rầy giấc ngủ c*̉a thiếu gia.
Mãi đến khi qua bữa cơm trưa, có hạn nhân truyền báo. Nói là có một người tên là Bách Lý Lạc Vân cầu kiến. Quân Mạc Tà lúc này mới ưỡn lưng, ngồi dậy, lẩm bẩm:
- So với dự tính c*̉a ta còn sơm hơn ba ngày!
Nói xong liền đứng dậy, nói:
- Ta tự mình ra gặp tiểu tử đó!
Thời điểm đi ra nhìn thấy Bách Lý Lạc Vân. Tên thiếu niên thiên tài c*̉a Bách Lý thế gia này cả người đều phong trần mệt mỏi, thần tình c*̃ng mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt lại kiên định sắc bén khác thường, khí chất trên người so với trước kia c*̃ng nhiều thêm vài phần khốc lệ.
Bách Lý Lạc Vân cứ như vậy đứng ở đó. Toàn thân c*̃ng không động nhưng lại phát ra một loại khí thế lạnh lùng uy nghiêm đáng sợ, làm cho thủ vệ Quân phủ cảm giác có chút không thoải mái, không kìm lòng được liền nổi lên mười hai vạn phần đề phòng, phải biết rằng Quân gia là binh gia, cho dù là thủ vệ c*̃ng đều là kẻ ăn ngủ ở chiến trường, đều là binh sĩ động đao thương, riêng với khí thế dũng sĩ bách chiến này trình độ sắc bén có thể nghĩ là biết.
Nhìn thấy Quân Mạc Tà tự mình đến gặp, Bách Lý Lạc Vân trong mắt hiện lên một tia bất ngờ, trọng trọng ôm quyền:
- Công tử. Ta đã trở về!
- Trở về là tốt rồi.
Quân Mạc Tà thản nhiên cười cười:
- Sự tình xử lý như thế nào?
- Năm mươi người, không thiếu một ai, đều đã bị ta tru sát! Hơn nữa, ngoại trừ vài câu thơ lưu lại kia. Bất cứ dấu vết nào c*̃ng không có!
Bách Lý Lạc Vân thản nhiên trả lời, nhưng trong giọng nói bình thản lại đã tràn ngập sự tự tin và kiêu ngạo vô c*̀ng.
- Làm tốt lắm. Khổ cực cho ngươi rồi!
Quân Mạc Tà vỗ vỗ vai hắn:
- Ta đã an bài địa phương cho ngươi, trước tiên hãy nghỉ ngơi cho thật tốt! Chuyện khác để sau này hãy nói!
Quân Mạc Tà nhíu nhíu lông mày, vị trí c*̉a Bách Lý Lạc Vân, còn chưa đạt được như mình mong muốn. Ngạo khí vừa rồi c*̉a hắn. Chính mình lại có thể cảm nhận rõ ràng được!
Đây chính là không được! Là một sát thủ nếu mà kiêu ngạo như vậy không phải là sự tình tốt lành gì!
- Công tử, không biết, cha ta bọn họ…
Bách Lý Lạc Vân hơi có chút chần chờ nói.
- Ta vừa rồi có nói qua, chuyện khác để sau hãy nói. Ngươi không nghe thấy sao?
Quân Mạc Tà sắc mặt trầm xuống, ánh mặt lại thâm ý nhìn Bách Lý Lạc Vân một chút. Trong ánh mắt, tràn ngập quyền uy!
Bách Lý Lạc Vân đột nhiên hiểu ra, sắc mặt khẽ đổi, khom người nói:
- Lạc Vân tuân lệnh.
Quân Mạc Tà khẽ cười:
- Nể tình ngươi là một người con có hiếu, bỏ qua lần này, sẽ không có lần sau nữa!
Bách Lý Lạc Vân sắc mặt đúng đắn, cung kính nói:
- Đa tạ công tử đại lượng!
- Vua không gạt binh, ta đáp ứng chuyện c*̉a ngươi, tự nhiên sẽ làm. Bọn họ ba ngày trước đã tới Thiên Hương thành. Ta đã thu xếp ổn định chỗ ở cho lệnh tôn. Bỏ đi, không thấy cha ngươi, ngươi thủy chung trong lòng bất an, đơn giản liền mang ngươi tới vậy! Đi theo ta.
Quân Mạc Tà sải bước ra khỏi cửa, dẫn hắn đi vòng về phía sau.
Bách Lý Lạc Vân là người thong mình, chỉ cần nói một lần là được rồi. Không cần phải nhiều lời, c*̃ng không cần giải thích. Mọi người trong lòng đều hiểu rõ!
Cự ly cách Quân gia đại trạch không xa, một tòa đại trạch viện rõ ràng trước mắt.
"Lạc Vân phủ!" Ba chữ đại tự màu vàng lóng lánh. Dưới ánh mặt trời, càng thêm lộng lẫy.
Trước c*̉a là vài tên thủ vệ, tinh thần sung túc, dáng người dũng mãnh.
Trong phủ, phụ thân Bách Lý Lạc Vân đang thích ý ngồi trên ghế dựa ở sân trước, mặc trường bào đẹp đẽ quý giá làm bằng da huyền thú, vẻ mặt thỏa mãn c*̀ng hạnh phúc.Ở phía sau hắn, có một vị tiểu thị nữ xinh đẹp, đang cần mẫn bóp vai cho hắn. Trong viện, còn có vài tên đầy tớ già đang cần c*̀ quét dọn.
Bách Lý Lạc Vân kinh hỉ phát hiện, cha mình sắc mặt so với trước kia đã tốt hơn rất nhiều. Không những khuôn mặt hồng nhuận hơn rất nhiều mà còn trông trẻ hơn. Cả người giống như là được thay da đổi thịt, trông như khi hắn còn trẻ, thậm chí nếp nhăn trên mặt c*̃ng ít đi rất nhiều.