Đám người Tam trưởng lão rất thương tâm, rất phẫn nộ mà c*̃ng rất khó hiểu.
Mang theo áp lực nặng nề trong lòng, Thất kiếm c*̀ng đám người Tam trưởng lão lặn lội đường xa, rốt cuộc c*̃ng đi tới chân núi Tuyết Phong. Chỉ cần qua dải Tuyết Phong này, chính là vào hạch tâm c*̉a Ngân Thành.
Mà xung quanh đây c*̃ng đã ở vào khu vực Phong Tuyết sơn, khí hậu cực kỳ rét lạnh!
Tuy nhiên mọi người vốn đã quen với cái lạnh ở Ngân Thành nên đều không để ý, bọn họ thậm chí từ lâu đã quen chịu đựng cái lạnh, dù sao bọn họ c*̃ng sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh rét lạnh ở đây, nhưng người này tất nhiên không sợ lạnh, nhưng bản thân những người bị trọng thương kia thì lại không thể khôg sợ, tuy rằng biết rõ là ba người bọn hắn chính là phản đồ c*̉a Ngân Thành, nhưng sau khi cơn giận qua đi, vẫn tận khả năng chu đáo săn sóc nhóm bọn hắn, không để thương thế chuyển biến xấu thêm.
Con người, dù sao c*̃ng là động vật có tình cảm.
Trước khi quay về, Mộ Tuyết Đồng từng nêu lên ý kiến có cần thả phi ưng truyền thư để thong báo cho cao tầng Ngân Thành hay không. Nhưng Tam trưởng lão suy nghĩ, vẫn là kiên quyết bác bỏ đề nghị này.
c*̃ng không có gì lạ, đơn giản là vì Phong Tuyết Ngân Thành trước mắt vô luận là trong hay ngoài tất cả phương diện tình báo đều do người c*̉a Tiêu gia nắm giữ trong tay, nhất là từ khi tiểu công chúa Hàm Mộng Yên được sinh ra mấy năm nay. Tình huống này lại càng thêm rõ ràng.
Trước kia chung quy vẫn nghĩ ràng Hàn gia Tiêu gia là người một nhà, ai nắm giữ c*̃ng như nhau, nhưng mà hiện tại xem ra, Tiêu gia sớm đã có dự mưu. Trước kia tất cả đều không có nghĩ tới, hiện tại cẩn thận suy nghĩ, cực kỳ là rợn tóc gáy!
Một khi có phi ưng truyền tin trở về, tất nhiên sẽ lọt vào tay Tiêu gia trước, nếu mà như vậy, về phía Hàn gia thật sự sẽ hoàn toàn bị động!
Cho nên Tam trưởng lão lão luyện vẫn lựa chọn ổn thỏa là…trực tiếp trong đêm tối chạy gấp về Ngân Thành! Chỉ cần mình mang mọi người tới được cửa lớn Ngân Thành, sự tình kia tất cả đều sẽ có thành chủ c*̀ng lão thành chủ phân xử! Nhưng trăm triệu lần không ngờ, đoàn người chính mình mới tới Tuyết Phong, đã bị đại trưởng lão Tiêu Hành Vân suất lĩnh rất nhiều cao thủ chặn đón ở đây.
Chính mình cẩn thận phong tỏa tin tức, thế nhưng hắn làm thế nào mà biết được đây?
- Đại ca? Ngươi sao lại ở chỗ này?
Tam trưởng lão kinh ngạc nhìn Tiêu Hành Vân, việc này c*̃ng không lạ, tuy rằng biết rõ đại ca đối diện là lòng dạ khó lường, nhưng hắn dù sao c*̃ng là đại ca c*̉a mình tám mươi năm rồi! Kiểu xưng hô trong lúc vội vàng này vẫn như c*̃, muốn thay đổi thật sự là không dễ dàng gì!
Dù cho ở trên đường đã muốn mắng hắn hàng ngàn vạn lần. Nhưng giờ phút này đối mặt với khuôn mặt quen thuộc kia, vẫn là có chút không thể chấp nhận được kết quả tàn khốc như vậy!
- Đại ca? Ha ha ha, ngươi còn có mặt mũi gọi ta một tiếng đại ca?
Tiêu Hành Vân trên mặt u ám, thâm trầm nhìn hắn, tựa hồ muốn một ngụm nuốt sống hắn:
- Ngươi hại chết nhị đệ c*̉a ta, hại chết tôn nhi c*̉a ta, hại chết chắt trai c*̉a ta, càng làm cho hai huynh đệ trăm tuổi c*̉a ta tàn tật vĩnh viễn! Ngươi…
- Chuyện tới nước này, ngươi còn có thể gọi ta là đại ca? Ngươi không biết xấu hổ gọi, nhưng lão phu không thể đáp ứng, tiếng đại ca này, lão phu không gánh vác được, c*̃ng không dám làm!