Một đêm này, máu đầy Thiên Hương!
Đêm đẫm máu này so với lần trước do Quân Chiến Thiên gây ra còn thảm liệt hơn mấy phần!
Đêm nay chính là một đêm không ngủ!
Ban ngày, Quân Mạc Tà cường thế vào thành, ép tam đại tài tử nhục mạ ân sư ngay trên đường, sự kiện này đúng là siêu cấp chấn động.
Chuyện ồn ào huyên náo còn chưa tan, còn khiến người ta chưa hết rung động, thì tiếp đó lại truyền ra tin tức, hơn bảy mươi sản nghiệp của Mạnh gia ở Thiên Hương thành đồng thời bị công kích!
Tin tức này còn khiến mọi người chấn động hơn!
Cùng lúc đó Quân Chiến Thiên đại nguyên soái ra lệnh: Toàn bộ quân đội đóng quân tại chỗ, không được vọng động, kẻ nào trái lệnh "Chém"!
Chỉ sau đó chốc lát, một vị đại nguyên soái khác là Độc Cô Tung Hoành cũng ra soái lệnh: Quân đội thủ thành bất luận kẻ nào cũng không được vọng động, không người nào được phép ra vào quân doanh, kẻ nào vi phạm, giết không tha!
Cơ hồ cùng lúc đó, Mộ Dung thế gia triệu tập tất cả nhân thủ bên ngoài lập tức trở về. Lý gia thì tỏ vẻ trầm mặc.
Mấy đại gia tộc ở Thiên Hương cũng lựa chọn cách nằm im xem kịch.
Kế đó, hoàng cung cũng truyền ra chỉ dụ, toàn bộ cấm quân không được tự ý rời bỏ cương vị công tác, đợi thánh chỉ.
Lúc này có thể nói, tất cả thế lực trong Thiên Hương thành đã được huy động, Thiên Hương thành đã biến thành một khu vực cấm, một khu vực cấm do một thế lực bao phủ.
Chính là cấm khu của Quân gia thế lực!
Từng nhóm võ sĩ Quân gia không hề kiêng sợ xông vào sản nghiệp của Mạnh gia, tất cả nhân viên quản lý của Mạnh gia đều bị trục xuất, hơi có chút phản kháng liền bị đánh đập tàn bạo, nhẹ thì đứt tay gãy chân, thậm chí số người mất mạng cũng không ít!
Tóm lại toàn bộ thế lực của Mạnh gia ở kinh thành trong một ngày này đều bị tiêu diệt sạch sẽ!
Ra tay ngoại trừ thế lực của Quân gia còn có thế lực của quân đội, còn có thế lực của Độc Cô gia tham dự.
Nhất thời, Thiên Hương thành lâm vào rối loạn, lòng người hoang mang.
Quân Mạc Tà trên phố đại sát tứ phương, máu chảy thành sông, giết sạch sát tuyệt… Vụ chấn động này còn chưa yên, tiếp theo lại xảy ra sự tình kinh người bực này!
Kế đó, trời còn chưa tối, ngoài cửa thành đã phát hiện thi thể nát bét của ba vị tài tử.
Nhưng vụ đó cũng chỉ như cơn gió nhẹ thoảng qua mà thôi! (câu này hơi chém tí)
Bởi vì, tiếp đó có rất nhiều quan chức đột nhiên bị giết…
Trong đêm tối, Lễ bộ thị lang Triệu Thành Quân đang múa bút thành văn, hắn đang soạn thảo một tấu chương vạch tội Quân gia, chuẩn bị ngày mai liều chết diện thánh, bất kể thế nào, cũng phải đem quân gia hoàn toàn hạ bệ.
Giờ phút này, Triệu thị lang đúng là rất có lòng tin, có hai vị lão sư dẫn dắt, lực lượng Văn Tinh thư viện toàn bộ điều động, hơn nữa những người này bao năm qua đã tạo nên mạng lưới quan hệ khổng lồ, cũng chính là một lực lượng cực lớn. Hơn ba trăm vị quan chức đồng thời buộc tội Quân gia, tràng diện này chẳng phải rất hoành tráng sao?
Tin chắc bất kể vị quân vương nào cũng không thể làm ngơ!
Quân gia ngươi ngay cả quyền khuynh thiên hạ, ngay cả nắm binh quyền Thiên Hương, nhưng các ngươi cũng chỉ là một cái gia tộc mà thôi, các ngươi có thể đấu lại tất cả văn thần Thiên Hương sao?
Tuy rằng hôm nay tên tiểu tặc Quân gia kia nổi điên giết người, ý đồ hù dọa, nhưng như thế đã làm sao? Bất quá chỉ là dạng dũng phu l* m*ng mà thôi.
Hắn nói lẩm bẩm nói: "Huyên náo càng lớn càng tốt, giết người càng nhiều càng tốt, như vậy mới khiến cục diện thay đổi, mới khiến Quân gia đi vào tử lộ, vạn kiếp bất phục."
Quân Mạc Tà ngươi cứ làm đi, ra sức mà làm! Ngươi tiếp tục gây ầm ĩ thì đã sao? Hoàng thượng muốn ngươi chết, ngươi nhất định phải chết!
Mà chúng là lại có đủ khả năng để hoàng thượng nghe theo ý kiến của mình!
Chúng ta tuyệt đối có thể thông qua hoàng thượng để dồn ngươi vào chỗ chết, dồn cả Quân gia vào chỗ chết!
Một đạo thánh chỉ là có thể khiến ngươi vạn kiếp bất phục!
Quân gia nhất định bị tiêu diệt!
Đó là lí do Triệu thị lang thức suốt đêm để viết ra một bài văn vạch tội có tình có lí, trật tự rõ ràng, để ngày mai trên đại điện dùng nó như một thứ lợi khí!
Cuối cùng cũng hoàn thành!
Triệu thị lang thở phào một cái, nhịn không được nhẹ nhàng đọc lại một lần, càng đọc càng thấy tâm tình kích động, tựa hồ bệ hạ chính đang đứng trước mặt, mà bài văn này đúng thật là văn phong lai láng, đem biết bao tội lỗi đổ lên đầu Quân gia, vị thần hộ mệnh của Thiên Hương.