Đến lúc này, Mai Cao Tiết đã không cầm được nước mắt già nua rơi xuống, trước ánh mắt khinh bỉ của Quân Mạc Tà, lão đột nhiên cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Đây chính là những đệ tử đắc ý mình đã khổ tâm bồi dưỡng, đây là những nhân tài mà mình đã vì quốc gia mà đào tạo. Nhưng bọn chúng cùng với bọn tham quan vô lại có gì khác biệt? Cùng lũ sâu mọt quốc gia có gì khác biệt?
Mai Cao Tiết ngơ ngẩn không nói.
- Mai Cao Tiết, đây chính là đám đệ tử mà ngươi đã mất nhiều năm tâm huyết, khổ tâm dạy dỗ. Ngươi cho rằng bọn chúng là rường cột của nước nhà ư; mà đó cũng chỉ là một bộ phận rất nhỏ thôi. Ngươi nắm giữ Văn Tinh thư viện mấy chục năm, rốt cục đào tạo ra bao nhiêu đệ tử? Mai Cao Tiết, ngươi luôn sống trong quan điểm đạo đức, tự cho mình không bị thời thế rối ren làm dơ bẩn, nay lại chỉ trích ta làm hại Thiên Hương, nhưng sao ngươi không mở to mắt ra mà nhìn, đến tột cùng là ai gây họa cho Thiên Hương? Nói về tổn hại tới xã tắc thì so với ta ngươi còn hơn mấy ngàn, mấy vạn lần. Mai Cao Tiết, thử hỏi ngươi có tư cách gì mà chỉ trích ta? Ngay cả ngươi nói ta tạo phản, vậy ta không cần binh lực sao? Xin hỏi binh lực đó từ đâu mà có? Không phải là nhờ mấy đệ tử thích ức h**p dân chúng của ngươi cấp cho sao? Mai Cao Tiết, nếu ta tạo phản, ngươi chính là đồng phạm, là trợ lực lớn nhất của ta. Mai đại nhân…
Quân Mạc Tà cười ha ha nói tiếp:
- Không nói không biết, thì ra chúng ta là đồng đạo, là người một nhà, cùng chung hoạn nạn! Đúng là quạ đen gặp lão thử, con mẹ nó chúng ta đều rất trong sạch! Không phải vậy sao?
Mai Cao Tiết lảo đảo giật lùi hai bước, sắc mặt tái nhợt, xám như tro tàn, còn đâu vẻ bình thản lúc trước.
- Mai Cao Tiết, mai đại nhân, trí giả tiên sinh, lão nhân gia người luôn mồm vì đế quốc mà gây dựng hiền tài, nhưng hôm nay ngươi hãy nhìn xem rốt cục mình đã bồi dưỡng ra cái mặt hàng gì? Không phải là hàng nghìn hàng vạn sâu mọt quốc gia sao? Ha ha ha thật sự là tức cười! Ngươi xem chỗ ở của ngươi so với tên khất cái có gì khác nhau không? Nhưng ngươi cả đời thanh liêm thì có thể rửa sạch tội lỗi của ngươi sao? Không! Cái này căn bản là rừng trúc cũng không ghi hết tội (ý nói chặt cả rừng trúc làm thẻ cũng không đủ để chép tội)! Nói ta làm hại nhân gian, di họa vô cùng, tại hạ tài học thô thiển thật không nghĩ ra phải dùng từ gì để ca ngợi lão nhân gia người, hay là lão nhân gia người tự cho mình một lời kiến giải đi!
Ngôn từ của Quân Mạc Tà ngày càng bén nhọn.
Đến tận lúc này, Quân đại thiếu mới lộ ra mục đích thật sự của mình.
Mục đích tới đây của Quân Mạc Tà chính là muốn đem đám ngụy quân tử một mẻ bắt hết. Nhưng điều tra của Quân Mạc Tà thủy chung chỉ là một phần của núi băng. Văn Tinh thư viện mười mấy năm qua, coi như mỗi năm có hai ngàn học sinh tốt nghiệp, như vậy cộng lại cũng hơn mười vạn người. Mười vạn người giống như tấm lưới lớn, địa bàn trải khắp Thiên Hương đế quốc.