Hơn nữa, trong lòng Quân Mạc Tà sớm đã khẳng định, không cần thêm chứng cứ gì nữa.
Bởi vì, tất cả những điều nghi vấn đều chỉ về một phía, Quân Mạc Tà chỉ cần một cơ hội mà thôi.
- Hơn nữa, tuy Quân Mạc Tà ngươi nguy hiểm, lực lượng của Quân gia hùng hậu….
- Nhưng mấy năm nay, lực lượng mà Quân gia sở hữu cũng bị phân tán, ngày nay thiên hạ thái bình, không có chiến tranh quy mô lớn xuất hiện.
- Ngươi muốn kiến công lập nghiệp cũng chưa chắc có cơ hội, nhiều nhất cũng chỉ được như Quân Chiến Thiên mà thôi.
- Chúng ta vẫn có thể chấp nhận, vui vẻ mà cùng ngươi tranh đấu, vì chỉ có văn võ cân bằng, quốc gia mới có thể yên ổn lâu dài.
- Nhưng, Quân gia sau cuộc đại chiến Thiên Nam lần này, thực lực lại nhanh chóng tăng lên.
- Hơn nữa còn tăng với tốc độ kh*ng b*! Bởi vậy nếu cứ để ngươi tiếp tục phát triển thì thế lực Quân gia đâu chỉ tăng lên mấy lần!
- Khi đó, vua không ra vua thần không ra thần, Thiên Hương quốc thật sự xong rồi.
Mai Cao Tiết cười khổ, vẻ mặt lại tỏ ra ngạo nghễ, nói:
- Lão phu chính là cựu thần của Thiên Hương, cả đời tâm sức của lão hủ đều cống hiến cho Thiên Hương.
- Lão phu quyết không cho phép Quân gia các người động đến căn cơ của Thiên Hương.
- Cho dù phải chết, ta cũng muốn dùng mạnh mình đánh cược một lần!
- Thì ra là thế!
Quân Mạc Tà nheo mắt lại, trầm giọng nói:
- Nhưng ta tựa hồ chưa có làm gì, vì sao Mai đại nhân khẳng định ta nhất định sẽ diệt sạch Thiên Hương quốc?
- Việc này công tử là người minh bạch hơn ai hết, tại sao lại hỏi ta câu đó?
Mai Cao Tiết cười lạnh:
- Lấy tâm tư của Quân công tử, vì sao lại giả làm tên quần là áo lụa suốt mười năm?
- Huyền công tinh diệu như vậy, vì sao lại cố tình che giấu? Giả ngây giả dại, tự hủy danh tiếng, xú danh nổi tiếng, thanh danh bừa bãi, tất cả là vì sao?
- Đến nay, công tử sau mười năm ẩn nhẫn, một khi xuất thế nhất định là kinh thiên động địa, chẳng phải trong mắt công tử không coi quân vương ra gì sao?
- Ha ha… chuyện này là vì nguyện nhân khác, lão đại nhân tự nhận là tri kỷ của ta, nhưng việc này đại nhân nhìn nhầm rồi.
Quân Mạc Tà cười khổ. Lão nhân này nhãn lực, tài trí, kiến thức, quả thật độc đáo.
Bất quá, Quân Mạc Tà hồi trước đúng là một tên bại hoại hàng thật giá thật, nhưng kể từ khi khi mình xuất hiện tên quần là áo lụa này lại trở thành một truyền kỳ trong mắt thế nhân.
Chính là truyền kỳ về một Quân Mạc Tà nằm gai nếm mật! Đây thật sự là một loại châm chọc!
Nếu Quân Mạc Tà kiathực sự biết chuyện này, chỉ sợ có thành quỷ rồi cũng phải kinh hãi mà chết lần nữa…
- Nguyên nhân thật sự của công tử, lão phu cũng có thể đoán được một phần.
- Bất quá bây giờ không phải lúc để đàm luận chuyện này.
Mai Cao Tiết cười cười, xua xua tay áo.
- Vấn đề cuối cùng, việc này sợ rằng bằng vào các người thì không thể gây nên sóng gió lớn như vậy.
- Nhất định còn có cao nhân khác tham gia. Hai vị lão đại nhân mặc dù trăm phương ngàn kế, nhưng thực ra không phải loại người đê tiện.