Ba chữ đấy hắn nói thật chậm, từng chữ từng chữ một, nói rất bình tĩnh. Tựa hồ hắn sớm đã đoán được, đã có chuẩn bị. Chắc chắn ngoài Quân Mạc Tà ra không còn người nào khác!
- Mai đại nhân không hổ là trí giả một đời, liệu sự như thần a.
Thanh âm phía sau vẫn thản nhiên như cũ giống như là lời nói chuyện với bạn già lâu năm vậy, không hờn không giận, cũng đầy kiên nhẫn.
- Lão hủ hổ thẹn, sao giám gọi là trí giả, đâu có cái gì là liệu sự như thần, là Quân công tử đã thông tri cho lão hủ, cho nên đêm nay lão hủ không ngủ chính là để đợi đến lúc này, để nghênh đón Quân công tử đại giá quang lâm.
Rốt cục Mai Cao Tiết cũng xoay người lại, nét mặt già nua mang vẻ bình tĩnh. Nhưng khi nhìn thấy thiếu niên đối diện, trong mắt lại có một tia kính ý chợt lóe lên.
Trước mắt chính là kẻ trong ấn tượng của mình là tên vô dụng quần là áo lụa sao?
Đứng trước mặt hắn là một thiếu niên anh tuấn, một thân tuyết trắng
như đạp gió mà đến, trong bóng đêm mờ ảo tựa như tiên nhân không hề nhiễm bụi trần từ chín tầng trời giáng xuống nhân gian.
Thiếu niên đó cao ngạo hơn tuyết, tao nhã tựa phong, đang mỉm cười, nụ cười tỏa ra hàn phong lạnh người. So với gió lạnh tháng mười một lại càng rét buốt thấu xương.
Thiếu niên tao nhã kia cũng không mang theo bất kì binh khí gì, chuôi kinh thiên thần kiếm đồn đại cũng không đeo bên người, nhưng trên người hắn lại tỏa ra một cỗ phong mang sắc bén, làm cho Mai Cao Tiết cảm thấy thiếu niên trước mắt này chính là một tuyệt thế thần binh hung sát khát máu đến cực điểm!
Người tới chính là Quân Mạc Tà!
Tên công tử quần là áo lụa ngày xưa, hôm nay vừa lộ tài năng, đã có khí phách kiêu hùng mãnh liệt như vậy!
Quân Mạc Tà cười khẽ, trong mắt không hề có chút nào oán hận, chầm chậm bước tới cạnh bàn đá, tự rót cho mình một chén rượu, nâng chén nói:
- Mai đại nhân, trước khi hỏi nguyên nhân, ta mời ngài một ly.
- Bằng vào phần trấn tĩnh này của ngài cũng nên uống cạn một chén lớn, chỉ đáng tiếc rượu này quá kém, khó mà so với rượu ngon của Quý Tộc đường. Ngọc có tỳ vết, thật là đáng tiếc!
Mai Cao Tiết cười ha hả, nâng chén uống một hơi cạn sạch, thân hình gầy yếu tựa hồ đột nhiên đứng thẳng, chậm rãi đi về phía Quân Mạc Tà, nói:
- Rượu cũng chỉ là rượu mà thôi, Quân công tử để ý làm gì? Việc ngày hôm nay đã là tên ở trên dây, tại sao trong lòng Quân Công tử vẫn còn nghi vấn? Chuyện đến nước này lão phu cũng không còn gì để nói.
- Chỉ là, ta muốn hỏi Quân công tử một câu, đây chính là nơi đầu tiên Quân công tử đến?
- À! Ta mới từ phủ của Khổng đại nhân tới đây.
Quân Mạc Tà thuận miệng trả lời.
- Nói vậy chắc Khổng đại nhân đã quy tiên rồi chứ?
Mai Cao Tiết cười lạnh một tiếng hỏi.
- Không sai, Khổng đại nhân tính tình cực kỳ kiên cường, không muốn hợp tác, hơn nữa lại rất bướng bỉnh, cho nên ta đành phải cắn răng, vạn phần không đành lòng tiễn ông ta một đoạn tới hoàng tuyền. Bây giờ chắc đang vui vẻ tản bộ dưới đó rồi, ha ha cũng không chừng hắn ngại trên đường tĩnh mịch vẫn lưu lại chờ người nào đó cũng nên!