Đột phá thành công, Quân lão gia tử rất hưng phấn, bi bô cả nửa ngày mới phát hiện ra đứa cháu nội đang bịt mũi, bộ mặt hơi khó chịu, đôi mắt thì không ngừng dán lên người mình, lão gia tử không khỏi hồ nghi:
- Chẳng lẽ trên người ta có bụi sao, đến nỗi con phải nhìn gia gia của mình như vậy?
Theo bản năng, lão gia tử cúi xuống nhìn thân thể của mình, lúc này mới phát hiện, mình đâu phải chỉ có chút bụi đâu, căn bản chính là bị bao bọc bởi vết bẩn, trường bào rộng thùng thình đã dán chặt trên người, vốn là một cái áo choàng màu trắng thế mà bây giờ dính không biết bao nhiêu vết ố đã không nhìn ra màu gì nữa rồi, đồng thời cảm thấy trên người nhớp nháp cực kì khó chịu.
Lão gia tử xuất thân võ tướng, vốn cũng không để ý mấy chuyện đó, nhưng bây giờ đã là Công Tước của Thiên Hương, mấy năm gần đây cuộc sống an nhàn sung sướng, tu thân dưỡng tính, đã sinh ra cái tính thích sạch sẽ, trước mặt con cháu rất là chú ý vẻ bề ngoài, lão gia tử không khỏi cả kinh "sưu" một tiếng đã biến mất, chỉ nghe thấy tiếng nói:
- Lão phu đi tắm rửa một chút, sau đó sẽ quay lại.
Quân Mạc Tà cảm thấy dở khóc dở cười.
Chuyện này rất bình thường, lão gia tử thành công đột phá Thiên Huyền đỉnh phong, hơn nữa còn lập tức đột phá giai vị, công lực tăng mạnh sinh ra huyền lực khổng lồ, đồng thời linh dược bên ngoài nhập thể, chẳng khác gì trải qua một lần tẩy kinh phạt tủy, đem tạp chất mấy chục năm tích tụ trong cơ thể đẩy ra ngoài, hơn nữa còn đem mấy vết thương cũ toàn bộ trừ đi hậu hoạn. Nếu không bài trừ những chất cặn bã ra như vậy, Quân đại thiếu ngược lại sẽ hoài nghi lần đột phá này của ông nội có chỗ thiếu sót…
Đến lúc này, Quân Mạc Tà hoàn toàn tin tưởng bằng vào thân thể hiện tại Quân Chiên Thiên có thể sống tới hai trăm tuổi, thậm chí là nhiều hơn cũng không có vấn đề! Hơn nữa năng lực tự bảo vệ mình cũng tăng lên mạnh mẽ, nếu dùng thân thể hiện tại tu luyện các loại vũ kỹ thần diệu trong trí nhớ của Quân Mạc Tà, thậm chí có thể cùng Chí Tôn đánh một trận.
Quân Mạc Tà rốt cục trút được tâm sự lớn nhất của mình!
Trên mặt hiện ra nụ cười tự đáy lòng, hắn bây giờ thực sự được an ủi, thực sự cao hứng.
Có nắm đấm to chính là đạo lý của cái thế giới này, chỉ có như vậy mới đảm bảo cho người nhà của mình bình an yên ổn.
Người ta sống trên đời, là vì cái gì?
Đều nói người không vì mình trời tru đất diệt, nhưng thật ra mỗi người đều vì người khác mà sống, vì người mình quan tâm, vì người thân của mình!
Kiếp trước chính mình luôn tự nhủ phải vì mình mà sống, thực ra chỉ là cách nói miễn cưỡng mà thôi. Bởi vì cho dù mình muốn sống vì người khác nhưng làm gì có người như vậy tồn tại, chỉ có thể dựa vào niềm tin trong lòng mà sống (sống bằng niềm tin à ^-^). Ai có thể đáng để ta phải trả giá?