Từ chỗ Quản Thanh Hàn đi ra, Quân Mạc Tà thuận đường ghé qua tiểu viện của mình, xem xét tình hình trước mắt của Dạ Cô Hàn, dù sao Dạ Cô Hàn huyền công đã tẫn phế, đan điền tổn hại, trước đó còn chịu nội thương ngoại thương nghiêm trọng, thể chất hiện giờ so với người bình thường còn yếu hơn nhiều. Không biết có phải là Dạ Cô Hàn đột nhiên có ý chí cầu sinh mãnh liệt hay không mà thân thể giập nát bây giờ lại bừng bừng sức sống, điều này khiến Quân Mạc Tà phi thường bất ngờ.
Một người trong tình trạng như thế, chỉ dựa vào nghị lực cùng với ý chí cầu sinh, tình hình của Dạ Cô Hàn lúc này thật sự nằm ngoài dự đoán của Quân đại thiếu. Nhưng lúc này Dạ Cô Hàn đang ngủ, Quân đại thiếu cũng không tiện quấy rầy hắn, lúc trước cứu hắn nửa cái mạng coi như đã nể mặt tam thúc rồi, ngày đó dù Linh Mộng có cầu xin thế nào, nếu không có một câu của tam thúc thì Quân đại thiếu còn lâu mới làm mấy chuyện này, đây mới là nguyên nhân chính hắn cứu Dạ Cô Hàn.
Rời khỏi tiểu viện đi tới đại sảnh, Quân đại thiếu tính toán một chút, quyết định chuẩn bị bắt tay vào việc giúp Quân lão gia tử tiến giai.
Việc này cũng không phải Quân Mạc Tà quá vội vã, mà bởi vì Quân Mạc Tà vĩnh viễn tin tưởng một câu: Đồ tốt, nhất là đồ ăn ngon rơi vào tay mình chưa chắc đã là của mình, tùy lúc có thể bị kẻ khác cướp đi, chỉ có nuốt vào bụng rồi, tiêu hóa hết rồi, lúc đó mới chính thức tính là của mình.
Cửu cấp huyền đan này trước đây đã làm nổi lên một trận phong ba bão táp, dẫn động biết bao cường giả đến tranh đoạt, đồ tốt như vậy tất nhiên rất dễ bị người khác cướp mất.
Hơn nữa, giờ đây Quân gia đã có ưu thế lớn lao, ngạo thị cả Thiên Hương, thậm chí là toàn bộ thiên hạ, nhưng Quân đại thiếu cũng nhận biết rõ ràng, thực lực thật sự của Quân gia vẫn rất yếu, còn lâu mới có thể sánh bằng với một siêu cấp thế gia. Chính là hư trương thanh thế mà thôi.
Chỗ dựa lớn nhất của Quân gia chính là vị sư phụ hư cấu kia, nhưng vị cường giả thần bí kia vốn là không có thật, trên dưới Quân gia căn bản là không có một vị Thần Huyền cường giả chân chính nào cả, chính mình tuy rằng nói là thắng được Thần Huyền tứ phẩm nhưng thực lực thật sự lại không được như vậy.
Để Quân gia có thể trở thành một siêu cấp thế gia thực sự vẫn cần thời gian tích lũy không nhỏ, mà trước mắt trong gia tộc cần phải có một vị Thần Huyền cường giả hàng thật giá thật, vì thế giúp lão gia tử đề thăng giai vị chính là việc cấp bách nhất hiện nay!
Quân Mạc Tà dẫn theo hai người Quân Chiến Thiên cùng thảo nguyên ưng thần Ưng Bác Không tiến vào tầng dưới cùng của tào tháp mới xây. Đây là tầng lúc xây dựng Quân Mạc Tà đặc biệt yêu cầu phải cực kỳ rắn chắc, tất cả đều được xây bằng những khối đá hoa cương lớn, vô cùng chặt chẽ kín đáo, cho dù bên trong có cố ý hét lớn thì người bên ngoài cũng không thể nghe được!
Mục đích, chính là vì thời khắc này!
Bởi vì lực lượng dao động của cửu cấp huyền đan thực sự quá lớn!
Ba người sau khi tiến vào, bên ngoài Quân Vô Ý lập tức điều động đội ngũ tinh nhuệ nhất đem toàn bộ tòa tháp vào trong phạm vi bảo vệ, trong tối ngoài sáng bố trí không dưới mười đạo. Quân Vô Ý, Tống Thương, Hải Trầm Phong tam đại Thiên Huyền cao thủ đứng thành hình chữ phẩm chia ra ba hướng, toàn bộ tinh thần đề phòng, sẵn sàng tiêu diệt tất cả những kẻ quấy nhiễu.
Quân Mạc Tà còn phân phó đội viên của Tàn Thiên, Phệ Hồn phụ trách phòng hộ bên trong, mỗi người đều ẩn mình trong bóng tối, đao kiếm cầm tay, huyền thú cân kình nỏ lấp lóe hàn quang. Xung quanh đều là cạm bẫy, ngoài khói độc mê hồn ra còn có bảy tám chỗ bố trí ám khí đặc chế được tẩm độc thủy lần trước Quân Mạc Tà để lại. Tại đây, chỉ cần đi nhầm nửa bước thì cho dù ngươi có là Thiên Huyền hay thậm chí là Thần Huyền cao thủ cũng phải vạn kiếp bất phục, máu văng năm bước.
Thực lực chiến đấu như vậy, mai phục kĩ càng như vậy, cho dù Chí Tôn tới làm phiền, nếu muốn đột phá tầng tầng lớp lớp mai phục này cũng khó như lên trời!
Bên trong tháp!
Lúc Quân Mạc Tà xuất ra khỏa huyền đan, năng lượng tinh thuần dao động đến cực điểm, làm cho Ưng Bác Không trợn to hai mắt mà nhìn, sau một lúc lâu mới chép miệng nói:
- Con mẹ nó, trước đây người trong thiên hạ đều đánh nhau sống chết để tranh đoạt vật này. Thậm chí lão tử cũng chạy ngàn dặm từ thảo nguyên tới đây, không nghĩ tới đồ chơi này vẫn yên ổn nằm trong tay ngươi, căn bản chưa hề lộ diện, vậy cái vật chúng ta tranh dành lúc trước rốt cục là vật gì?
- Vật kia là đồ giả!
Quân Mạc Tà ngoáy mũi, cười hắc hắc, không có nửa điểm ngượng ngùng nói:
- Kỳ thật đêm hôm đó nhìn thấy các ngươi thi nhau tranh đoạt đồ giả kia, trong lòng ta thật sự cảm thấy áy náy.
Ưng Bác Không hừ một tiếng, trừng mắt nói:
- Nhìn ngươi cười đắc ý như vậy, làm gì có tí tẹo áy náy gì? Tức giận với ngươi đúng là lãng phí tình cảm, ta cũng chẳng thèm để bụng, dù sao từ trước tới giờ lão tử không hề có ý muốn chiếm đoạt khỏa huyền đan này. Rèn luyện chiêu pháp, đề thăng thực lực bản thân mới là việc nên làm.
- Ngài không để ý thì quá tốt, vậy Ưng đại chí tôn tốt bụng, độ lượng chắc chắn sẽ giúp gia gia của ta tiến giai rồi.
Quân Mạc Tà cười hĩ hĩ, trêu đùa nửa câu, đột nhiên vẻ mặt trở nên ngưng trọng, hướng Ưng Bác Không vô cùng trịnh trọng nói một câu: