Độc Cô Tiểu Nghệ thút thít ngẹn ngào đứng lên, lau nước mắt, giống như vừa chịu ủy khuất to lớn vậy.
Mọi người trong nhà đều nhìn cái gối trên sàn không nói lời nào.
Sau một lúc lâu, mẫu thân của Độc Cô Tiểu Nghệ với vẻ mặt bất lực nhìn nhạc mẫu:
- Mẫu thân, chuyện này phải xử lý ra sao?
Độc Cô lão phu nhân thở hồng hộc nói:
- Xử lý cái gì? Đồ ngu!
Lão phu nhân hừ hừ mấy tiếng, thở dài một hơi, nói:
- Sự tình đã đến nước này còn có thể làm sao bây giờ?
Độc Cô Tung Hoành trừng mắt, thở phì phò nói:
- Còn có thể làm sao? Nha đầu kia đã mang cái bụng chửa đi về, hiện tại trong Thiên Hương thành ai chẳng biết cháu gái Độc Cô gia đang mang thai của người nhà Quân gia. Bây giờ còn làm sao nữa? Bà nội nó chứ! Độc Cô gia lại xảy ra chuyện tình bực này! Lão phu thật là tức chết mà, cho ai chiếm tiện nghi thì không cho lại cho Quân lão thất phu lợi dụng. Thật là gia môn bất hạnh.
- Phụ thân, ý của người là…?
Độc Cô Vô Địch dè dặt nói chuyện. Hắn xem như đã minh bạch rồi, hôm nay lỗi lầm lớn nhất không phải Độc Cô Tiểu Nghệ mà chính là mình. Dường như mình nói cái gì đều không đúng, trực tiếp thành đích ngắm của lão gia tử.
"Ta chỉ là sinh ra một đứa con gái thôi, cũng không có làm cái gì ác nghiệt a!"
- Ý của ta? Đồ khốn! Hiện tại ta còn có cái ý gì nữa? Ý của ta có thể đại diện cho ý tứ của con gái khuê nữ của ngươi sao? Ta nói một câu không cho phép, Độc Cô thế gia chẳng phải là thối đến tận trời sao? Ngươi không có tí đầu óc nào à? Ngươi… ngươi… ngươi! Ngươi cứ phải làm lão phu tức chết mới được sao? Ngươi, cái đồ phế vật!
Độc Cô Tung Hoành dập chân mắng to.
Độc Cô Vô Địch rụt cổ lại, một câu cũng không dám nói. Đúng là vậy, nói cái gì cũng bị mắng. Ta không nói gì nữa là được chứ sao?
- Sao ngươi không nói nữa đi? Ngươi không phải rất có bản lĩnh sao? Ngươi còn dám giở trò im lặng để chống đối lão tử à? Thực là con mẹ ngươi dám thái độ à!
Độc Cô lão gia tử hung thần ác sát quay lại, ngón tay chỉ vào mặt Độc Cô đại tướng quân, nước miếng văng ra như mưa rào.
Không nghĩ tới, ngậm miệng rồi mà vẫn gặp rắc rối, Độc Cô Vô địch lần này đúng là không còn gì để nói rồi.
- Ngày mai lập tức thu xếp người đến Quân gia, bàn bạc cho tốt việc này. Nhất định phải có được kết quả! Ngàn vạn lần không thể để cho tiểu tử đó ăn rau sạch xong rồi phủi đít mà đi. Hảo sự trên đời này đều bị tiểu tử đó chiếm hết rồi.
Độc Cô lão phu nhân cũng rất hăng hái. Thanh âm dứt khoát:
- Muốn cưới cháu gái ta, tên quần là áo lượt kia phải qua cửa của ta đã. Bảo hắn ngày mai đến gặp ta!
- Ngày mai không được tốt cho lắm. Hiện giờ Quân gia vẫn còn nhiều chuyện, ngày mai có vẻ hơi vội vàng…
Độc Cô Vô Địch rút đầu lại nhìn mẫu thân, ít nhiều cũng có chút sợ hãi.
- Lão nương nói ngày mai thì chính là ngày mai! Được là được, không được cũng phải được!
Độc Cô lão phu nhân vừa trừng mắt vừa nói:
- Chuyện trong kinh thành phụ tử các ngươi xử lý một chút không phải là xong sao? Có mấy cái chuyện cỏn con mà cũng làm cho gà bay chó chạy.