"Siêu cấp thế gia sao? Ách!" Quân Vô Ý im lặng, tư tưởng còn chưa kịp chuyển biến, cứ như vậy mà trở thành siêu cấp thế gia sao? Vẫn là những con người ấy, một người cũng không thay đổi bây giờ đã thành siêu cấp thế gia sao?
Quân Mạc cười lạnh, nói tiếp:
- Hơn nữa, đối với hoàng thất chúng ta chỉ thiếu cái gọi là bằng chứng rõ ràng mà thôi, một khi đã có chứng cớ, chúng ta làm cho Thiên Hương thành trong khoảnh khắc biến thành một đống hoang tàn cũng không phải chuyện không có khả năng làm! Tam thúc, Tiêu Bố Vũ của Phong tuyết ngân thành nói về tin tức của Huyết Kiếm đường người cũng tin là thật sao? Huyết Kiếm đường chỉ là một tổ chức sát thủ sao có thể có bản lĩnh đi lại tự nhiên giữa trăm vạn quân sĩ, còn có lệnh bài thông hành kia nữa? Tam thúc, người đừng nói với con người không nghĩ tới, toàn bộ chuyện này phía sau liên quan đến cái gì!
- Chuyện tới nước này nếu quá kiêng kị đối với chúng ta chỉ có hại! Dù sao, so sánh với đối phương chúng ta vẫn ở thế yếu, cho nên lúc này nhất định phải cường thế. Tuyệt đối cường thế! Mới có thể chứng minh chúng ta có chỗ dựa vững chắc phía sau.
Làm cho tất cả mọi người ném chuột sợ vỡ bình quý, không giám khinh cử vọng động. Mà trong khoảng thời gian này chính là thời gian của chúng ta!
Hiện tại, cái chúng ta thiếu chính là thời gian! Cho dù là thời gian một ngày, cũng đủ để thay đổi tất cả! Quân Mạc Tà nghĩ tới mình đã thu thập đủ số linh dược và cửu cấp đỉnh phong Huyền đan, trên mặt lộ ra một tia ngưng trọng.
Nhân thủ đã đầy đủ, dược vật cũng kiếm đủ cả, Ưng Bác Không vẫn ở đây, còn có Khai Thiên Tạo Hóa công của mình bảo hộ, chuyện gia gia tiến giai hẳn không có trở ngại gì. Tiếp tục nghĩ biện pháp làm Tam thúc tiến lên Thần Huyền cảnh giới, giúp hai đội Tàn Thiên, Phệ Hồn tiếp tục đề thăng một bậc, hơn nữa trăm vạn lần không thể bỏ quên thế lực của Hải Trầm Phong.
Khi đó, mới miễn cưỡng được gọi là siêu cấp thế gia. Hiện tại, tuy tự xưng là siêu cấp thế gia nhưng thực ra chỉ là cái vỏ bề ngoài, cho nên lúc này, vạn lần không thể đi sai một bước!
Trên mặt Quân Vô Ý hiện vẻ thống khổ, theo lời Quân Mạc Tà nói, đúng là mười năm nay hắn vẫn rất hoài nghi một việc! Cũng là một cái tâm ma khác của hắn!
Quân Vô Ý chẳng phải chưa từng nghi ngờ, nhưng hắn thật sự không muốn tin tưởng, tất cả người của Quân gia đã vì Thiên Hương mà trả giá, hoàng thất sao có thể đối đãi với mình như vậy!
Đây không phải là yếu đuối, mà là nhân tính! Dù sao, Thiên Hương bây giờ chính là nhờ người của Quân gia tắm máu chiến trường mà nên! Nếu mình tin tưởng vào sự thật tàn khốc này. Vậy khác gì chính mình hủy đi toàn bộ tâm huyết của mình!
Đối với bất kỳ kẻ nào mà nói, đây đều là chuyện không thể tiếp nhận!
- Nhưng nếu không có chứng cứ rõ rang, con ngàn vạn lần không nên hành động thiếu suy nghĩ!