Quân Mạc Tà nói xong, nhìn đám người đờ người ra đến giờ vẫn còn chưa kịp phản ứng. Khẽ cười một tiếng, âm trầm nói:
- Các ngươi còn không đi? Cũng muốn giống hắn, thà tan xương nát thịt cũng muốn lưu được trong sạch ở nhân gian phải không? Dù sao ta đối với cái này vẫn có hứng thú, hay là các ngươi với tên ở trên kia thực sự…hắc hắc… muốn chứng minh cho lão tử xem!
Mấy nghìn người đồng loạt lui về phía sau từng bước, nhiều người đột nhiên kêu thất thanh, sợ tới mức ngã nhão trên mặt đất bị kẻ khác dẫm đạp lên người.
- Ta nói một lần cuối cùng, chỉ một lần này nữa thôi! Sau này trong Thiên Hương thành, loại chuyện như vậy đừng để cho ta nghe được!
Quân Mạc Tà lạnh lùng lẫm liệt quét nhìn một vòng. Thanh âm giống như gió đông rét lạnh:
- Các ngươi thích nhiều chuyện, các ngươi thích đàm luận, đó là chuyện của các ngươi, ta không quản, chỉ cẩn đừng để ta nghe được! Nếu không ta cũng không ngại tìm một chút trong sạch của các ngươi, trong sạch của chín họ các ngươi!
- Tất cả cút hết cho ta!
Quân Mạc Tà hét lớn một tiếng.
Nhất thời đám người một trận kinh hoàng, mấy nghìn người té lên té xuống, chật vật mà rời đi.
- Cỡ con kiến hôi thế này mà cũng vọng tưởng tìm Quân Mạc Tà ta gây phiền phức!
Quân Mạc Tà cười ha hả. Đột nhiên thân mình lơ lửng bay lên phía cột cờ, một cước dẫm nát đỉnh đầu đại hán của Mạnh gia. Quay đầu lại hướng Thiên Hương thành quát to thành tiếng:
- Các ngươi chán sống sao?
Thanh âm như sét đánh, cuồn cuồn truyền khắp Thiên Hương thành.
Khí thế cuồn cuồn, mang theo vô vàn sát khí. Giống như là bầu rời bão táp ầm ầm đổ xuống cửa thành, không khoan nhượng vạch ra một cái lối đi!
Quân Mạc Tà đứng giữa cửa thành, như một người giữ ải, ánh mặt trời buổi chiều chiếu lên người hắn, bóng người đổ dài vào trong thành. Tựa hồ như muốn làm thành ngàn năm thành cổ, bản thân mình hóa thành bóng ma trong thành.
Ở phía trước, hàng nghìn người như cừu thấy sói, bỏ chạy toán loạn. Quân Mạc Tà khí thế như đao, kiếm như điên, như ma, thẳng hướng tiến vào trong thành!
Càng lúc càng có nhiều người không tự chủ được bị khí thế kinh người của Quân Mạc Tà chấn nhiếp, lùi lại, tạo thành một đường đi tới!
Một con đường lớn chỉnh tề!
Quân Mạc Tà bẻ bẻ cổ, ánh mắt liếc nhìn cửa thành một hồi rồi vung roi ngựa lên, ba, giòn vang một tiếng. Nghiêng đầu, quát nói:
- Lão tử vào thành. Hôm nay lão tử muốn nhìn Thiên Hương thành rốt cuộc có bao nhiêu kẻ ba hoa! Rốt cuộc có bao nhiêu người là dũng sĩ không sợ chết! Có bao nhiêu kẻ muốn lưu lại trong sạch, cuối cùng là có thể mấy người lưu lại trong sạch! Lão tử sẽ đếm coi có bao nhiêu!
Hai chân kẹp lại, tiếng vó ngựa vang lên. Quân Mạc Tà gào to thành tiếng, dẫn đầu đoàn người tiến vào thành.