Quân Mạc Tà vẫn luôn gắng gượng đình chỉ ý nghĩ cuồng bạo trong đầu, đột nhiên thét một tiếng chói tai, cả người lăng không, xoay mình bay lên, một đạo quang hoa lóe lên!
Viêm Hoàng Chi Huyết! Xuất thế!
- Không… tha mạng!
Giữa không trung, đại hán chưa nói xong một câu cả người liền bị đứt thành hai đoạn! Phần dưới lưng áo lập tức rớt xuống đất kêu bẹp thành tiếng, nguyên cả khoang bụng bị cắt mở ra thành một cái động lớn, nhìn như một huyết cầu đầy máu tươi! Lục phủ ngũ tạng trong bụng ào ào rơi xuống nhưng đến giữa đường thì bị khựng lại, treo lơ lửng giữa không trung.
Chỉ có ruột là giống như một con rắn tỏa hơi nóng từ trên cao rớt xuống, khi cách mặt đất mấy trượng thì đột nhiên dừng lại. Nhìn giống như là một dây lưng màu đỏ hồng, đọng ở trên cột cờ!
Mà lúc này, tên đại hán vẫn còn chưa chết ngay lập tức, vẫn còn gào thét, nửa người treo trên cột cờ run rẩy, run rẩy, phốc phốc hai tiếng, hai con ngươi như cố lòi ra ngoài, treo trên mặt để nhìn thấy sự đau nhức phía dưới…
Máu tươi chảy đầy trên mặt đất!
Phun tung tóe!
Nhiều người đứng ở gần đó đều bị dính chút máu. Nhưng một đám vẫn ngơ ngơ ngẩn ngẩn đứng lặng người, một cử động cũng không dám. Chỉ có ánh mắt với nỗi sợ hãi khiếp đảm đọng lại, trên mặt tràn ngập thần sắc kinh hãi chết người.
Trường huyết tinh cực điểm như thế này chỉ thấy mô tả trong tử thư, tử độc, các tài tử nào được thấy qua trong thực tại? Những người này, xưa này chỉ biết hai tai không nghe việc ngoài cửa sổ, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền, thậm chí, bình thường ở nhà cũng không biết giết gà, giờ lại chứng kiến cảnh huyết tinh đầy trời, một màn như vậy xuất hiện trước mắt mình, ngay cả muốn ngất đi cũng trở thành điều xa xỉ…
Ai cũng không ngờ, vốn nhìn Quân Mạc Tà đang cùng tam đại tài tử cãi nhau, dù có chút tranh chấp nhưng mọi người tuyệt không thể tưởng tượng lại dẫn tới tai nạn chết người tới mức này!
Không hề có dấu hiệu gì, người cứ vậy bay lên không trung về phía cột cờ, sau đó hét một tiếng, người treo trên cột cờ chỉ còn một nửa, bụng như một cái hang có lỗ, toàn bộ rớt ra bên ngoài, treo lủng lẳng….
Quân Mạc Tà cư nhiên dám ban ngày ban mặt, trước mặt dân chúng, làm ra chuyện giết người!
Vốn những người này khí thế như thủy triều mà đến, liền muốn lợi dụng việc: Pháp vô trách đông (DG: pháp luật không thể làm gì với số đông)! Cho dù Quân Mạc Tà tiếp tục cố chấp không biết tốt xấu nhưng cũng không thể đem tất cả chúng ta nhiều người cùng lúc giết sạch. Thậm chí, Quân Mạc Tà ngươi căn bản là không dám động thủ, đối mặt với nhiều người công khai lên án như vậy, ngươi cũng chỉ mang theo cái đuôi nhanh chóng chạy trốn. Chỉ cần ngươi chạy trốn thì dư luận Thiên Hương đế quốc có thể tới bao phủ Quân gia nhà ngươi! Một người phun một ngụm nước miếng cũng đủ làm ngươi chết đuối!