- Ngươi đừng mơ tưởng hão huyền!
Ba vị tài tử cười chế nhạo. Bọn hắn vốn tưởng rằng Quân Mạc Tà đem các nữ tử này tới đưa ra điều kiện nào chứ, không ngờ lại là điều kiện này, ý nghĩ thật khó hiểu! Điều này sao có thể xảy ra?
Ngay cả lão bà thì chúng ta cũng chỉ xem như quần áo mà thôi!
- Đừng vội, các ngươi còn lựa chọn thứ hai…
Quân Mạc Tà chìa một đầu ngón tay lắc qua lắc lại, âm thanh hạ thấp, giảm xuống:
- Các ngươi nói đây là nương tử của các ngươi, ta sẽ không động tới các nàng, nhưng ta cam đoan với ngươi chậm nhất là một ngày, nương tử cùa các ngươi sẽ phải ngủ cùng heo, chó, sau đó để người ta cùng dòm ngó tham quan. Các ngươi sẽ được cắm sừng, cắm liên tu bất tận, mà lại không do con người cắm nữa chứ, không phải các ngươi thích bị cắm sừng lắm hay sao? (Nguyên văn là "đội mũ", tiếng lóng của TQ ý nói bị cắm sừng như ở VN mình, bọn thư sinh này thích đội mũ làm quan nên bị QMT chọc "thích đội mũ" – Biên.)
- À, ngàn vạn lần đừng hoài nghi ta có thể làm được hay không? Ta có thể mang các nàng tới đây thì ta cũng dư sức để làm được những chuyện này! Ngoài chuyện này thì còn nhiều thứ hay ho khác nữa, các ngươi không cần phải lo lắng! Tỷ như trong tay ta có rất nhiều xuân dược, bất kể là heo hay chó, ta đều có thể làm cho chúng khỏe như trâu!
- Quân Mạc Tà, ngươi thật là độc ác! Ngươi lại có thể làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy sao? Ba người các nàng là người vô tội! Thiên hạ đang nhìn người, ngươi dám sao?
Ba người sắc mắt nhất thời một mảnh trắng bệch, không còn một chút huyết sắc!
- Sao ta lại không dám, vì cái gì ta lại không dám, các ngươi có thể dùng thủ đoạn như vậy để đối phó với nữ nhân vô tội, chẳng lẽ bổn công tử không thể làm? Ta chẳng lẽ không biết các nàng là vô tội? Còn đợi các ngươi nhắc nhở sao? Nhưng các nàng có một tội, đó chính là làm lão bà cùa các ngươi! Mà các ngươi là một đám người vô sỉ, biết rõ người khác vô tội còn muốn ép nàng vào tử lộ! Người trong thiên hạ sao chỉ nhìn mình ta, chẳng lẽ không nhìn các ngươi sao? Xem thử xem các ngươi lựa chọn cách nào?
Quân Mạc Tà cười châm biếm:
- Thử không?
Tần Cầu Sĩ mắt thấy tình thế như cưỡi trên lưng cọp. Nếu mình tại nơi đây mềm yếu thì tiền đồ đều sẽ bị hủy hết. Lại nói Quân gia mấy đời đều tàn nhẫn nhưng ngày thường vẫn lộ vẻ nhân hậu. Hắn không tin Quân Mạc Tà lại dám mạo hiểm không e dè, trước mặt mọi người lăng nhục mấy nữ nhân này nên không quản mọi thứ, cường ngạnh nổi giận nói:
- Quân Mạc Tà, người là kẻ tiểu nhân vô sỉ. Ngươi lấy phụ nữ và trẻ em vô tội uy h**p ta, hành vi thật là ti tiện. Hãy xem lại thái độ làm người của ngươi đi. Hàng nghìn hàng vạn dân chúng đang nhìn ngươi, ngươi dám vọng động, thì chờ đợi cơn giận của dân chúng đi, cho Quân gia ngươi mang tiếng xấu ngàn đời!
Quân Mạc Tà, lạnh lùng, tàn bạo, nhe rằng cười rộ lên:
- Thái độ làm người của ta từ trước tới nay? Con người của ta từ trước tới nay có thế nói mọi người đều biết. Chắng lẽ ngươi lại không biết? Bổn thiếu gia vốn là khi nam h**p nữ, không chuyện ác nào không làm, ngươi chẳng lẽ cũng không biết?
- Còn nói vô tội, các ngươi bây giờ còn dám vác mặt nói vô tội với ta sao? Cuối cùng là ai vô tội hơn đây? Sự việc khi đổ lên đầu các ngươi, các ngươi liền bắt đầu kêu vô tội, kêu trời, kêu nhân đạo! Khi các ngươi đối phó với nữ nhân vô tội, thủ đoạn lại càng độc ác hơn. Dùng mọi thủ đoạn tồi tệ! Các ngươi có tư cách gì ở trước mắt ta nói mình vô tội? Lũ chó má các ngươi (DG: ta dịch thoáng một chút, dịch nguyên văn không hay lắm), lão tử hỏi các ngươi, lương tâm của các ngươi bị chó ăn phải không? Các ngươi tự cho mình là đấng tối cao, có thể tùy ý hãm hại, vũ nhục người khác sao?
Thoáng nhìn vào đám đông phía sau, ánh mắt dừng lại một chút, tựa như chiếm được chút ủng hộ, Hàn Chí Đông rút cuộc cũng có đủ dũng khí nói to: