Cùng đi theo nàng, Mai Tuyết Yên khóe miệng tự dưng run rẩy, chẳng biết sao lại đột nhiên dâng lên một cỗ tức giận, thật muốn xuống xe đem nhóm kiến hôi này đánh thành đống thịt vụn!
Nhưng điều này có chút gì đó không đúng, đám người yếu đuối này chỉ cần thổi một cái cũng mất mạng lại dám ở trước cường giả kêu gào, chẳng lẽ ở thế giới này có điều gì ta thật sự không biết sao?
Nói những lời lúc nãy lại là một vị tài tử khác, cũng từng giáp mặt tại Kim Thu tài tử yến, chính là Tần Cầu Sĩ, vẻ mặt chính khí nghiêm túc. Một thân phong phạm khí khái hơn người.
- A, ta nhớ ngươi tên là Tần Cầu Sĩ phải không? À, Cần Cầu Thỉ (van xin ***:61:) có phải là cha ngươi không, tên rất hay, đương nhiên ta minh bạch ý tứ trong đó rồi. Đến tột cùng là muốn ngươi cần cù chăm chỉ đi cầu xí hay đi cầu lên làm quan thì chưa biết được!
Nhìn thấy hắn, Quân Mạc Tà cười dài, trong mắt thần sắc rét lạnh như băng.
- Ta muốn hỏi ngươi một chút, ngươi đổ cho ta tội danh đó, từ đâu mà có? Chứng cứ đâu?
- Từ đâu mà có? Chứng cứ đâu? Quân Mạc Tà, đã đến nước này, ngươi vẫn không biết hay giả bộ hồ đồ! Ngươi cùng tẩu tẩu làm chuyện gian dâm, xấu xa, bại hoại mà không biết xấu hổ! Các ngươi là đôi gian phu dâm phụ, chẳng lẽ còn có thể nghĩ chuyện dấu được người trong thiên hạ sao? Ngươi còn giả bộ vô tội? Ngươi là hậu duệ của quốc công chí tôn, truyền nhân của dòng dõi quý tộc nhưng cũng không thể che dấu được bản tính hoang dâm vô sỉ của mình!
Tần Cầu Sĩ bị hắn chọc tức giận đến thần tình xanh mét, chỉ tay mắng to.
- A, hay cho một lòng đầy căm phẫn! Tốt lắm, tốt lắm, còn thêm gì nữa không?
Quân Mạc Tà móc móc cái lỗ tai.
- Quân Mạc Tà, chẳng lẽ Tần huynh nói như vậy còn không đủ để ngươi hỗ thẹn sao?
Lại một vị tài tử đứng ra, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép được (DG: ý nói là tên này đúng là tên vô dụng đây mà), nhìn Quân Mạc Tà nói
- Ngươi thân là đại thần, công tước, cẩm y ngọc thước, vinh hoa phú quý, hoàng ân mênh mông ko dứt, có thể nói là người đứng trên đỉnh cao ở Thiên Hương đế quốc nhưng lại vẫn làm ra chuyện vô liêm sỉ đến bực này? Bại hoại gia phong đến mức này, Thiên Hương thành cũng vì ngươi mà trở thành trò cười cho các đế quốc xung quanh! Phàm là người thì phải có một chút lương tâm, phải tự thấy xấu hổ mà tự sát! Mà nay ngươi lại có thể quang minh chính đại ra vô cửa Thiên Hương thành, lại làm vẻ mặt vô tội, thật sự là trơ mặt mo ra mà. Quân Mạc Tà, ngươi làm thế mà không biết thẹn àh?
Lại là một vị tài tử tên Nhan Phong, hình như cũng là người quen.
Quân Mạc Tà rốt cuộc cũng nhận ra.
Căm phẫn!
Văn Tinh thư viện xem ra lần này dồn mình vào chỗ chết đây! Một khi đã như vậy ta đây liền cho ngươi thêm một lần đau đớn!
Lời vừa nói ra, đám người khổng lồ ở phía sau lộn xôn kêu lên:
- Gian phu dâm phụ! Chết chưa hết tội! Mau đi chết đi!